ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 467: Đến Thăm

Bọn họ ngồi xe buýt đến Thượng Hải.

Xuống khỏi xe buýt, Khương Lệ Bình thở phào nhẹ nhõm một hơi:

"Cuối cùng cũng đến, còn ở lại thêm chắc mình ói mất, mùi của chiếc xe này quá khó ngửi!"

"Lệ Bình..." Ngô Tiểu Xuân giơ tay kéo cô ta để cô ta đừng nói chuyện kiểu vậy nữa.

Bọn họ vừa xuống xe, những hành khách đi chung xe với bọn họ còn đi ngang qua bên cạnh bọn họ đấy.

Mùi trên xe khó ngửi là vì mấy hành khách này, câu nói này của Khương Lệ Bình tương đương với việc nói mấy hành khách này khó ngửi.

Ngô Tiểu Xuân cảm thấy cực kỳ xấu hổ, Khương Lợi Hải, Khương Què và cả Hạ Xuân Lâm cũng rất ngượng.

Khương Lệ Bình lại nói:

"Làm sao? Khó ngửi còn không cho nói à?"

Người đi chung xe với cô ta cũng không biết đã mấy tháng chưa tắm rửa rồi, suýt chút nữa thì làm cô ta chết ngạt!

"Lệ Bình, em yên tâm, em cố chịu tội một lần này nữa thôi, mấy hôm nữa anh sẽ đi mua xe."

Tôn Kim Sơn bảo.

Anh ta nung nấu việc mua xe hơi lâu lắm rồi. Trước đây dẫn Khương Lệ Bình đến Thượng Hải thật ra đã muốn mua rồi.

Nhưng hồi đó anh ta chỉ có mười vạn thôi, còn giá xe hơi ở thời điểm đó lại bị xào lên rất cao, với từng đấy tiền, anh ta chỉ có thể mua được loại xe kém nhất.

Nhưng anh ta không cam lòng cho lắm, Khương Lệ Vân lại khuyên anh ta, cuối cùng anh ta không mua nữa.

Từ đó lại kéo dài cho đến tận bây giờ.

Đương nhiên, kéo dài như thế vẫn rất đáng giá, chiếc Santana vốn phải đến hai mươi vạn mới có thể mua được nhưng bây giờ chỉ mười lăm vạn là đã mua được rồi.

Anh ta dự định trực tiếp mua luôn một chiếc Santana, lái chiếc xe này ra ngoài đúng là nở mày nở mặt thật.

Đến khi đó người ở thị trấn Cửu Khúc chắc chắn đều sẽ gọi anh ta là ông chủ Tôn!

Trong khi đó, Khương Lệ Bình biết được chuyện này cũng đòi đi theo.

Cuối cùng, bọn họ cả lớn lẫn bé, tổng cộng có đến tám người tới đây.

Bọn họ đang nói chuyện thì nhìn thấy Khương Lệ Vân và Phùng Dịch.

"Cha! Mẹ!" Khương Lệ Vân vừa cười vừa vẫy tay.

Đón được người rồi, Khương Lệ Vân kêu ba người phụ nữ và hai đứa trẻ ngồi trong chiếc Santana của mình, còn nhóm đàn ông còn lại đi theo Phùng Dịch ngồi xe buýt về nhà.

Từ trạm xe buýt đến nhà bọn họ có một con đường cái đi thẳng, vẫn rất thuận tiện.

Santana chỉ có thể cho năm người ngồi nhưng bọn họ lại có sáu người, có điều, vì trong đó có hai đứa trẻ nên cũng không chật chội tí nào.

Nếu để sau này, như vậy chắc chắn sẽ quá tải, nhưng luật giao thông ở thời đại này khác với sau này, cũng không có ai quản việc quá tải cả.

Thời buổi này đến ngay cả uống rượu say rồi lái xe còn không tính là vi phạm pháp luật thì thôi.

Khương Lệ Vân chở mấy người này đến nhà của mình.

Khương Lệ Bình lại nói:

"Lệ Vân, em vẫn ở chỗ này à? Căn hộ ở chỗ em thật sự trông không được đẹp cho lắm đâu..."

Khương Lệ Vân đáp:

"Em mới sửa lại rồi."

Khương Lệ Bình nói:

"Em kẹt sỉ như thế, cho dù có sửa lại chắc chắn cũng chẳng ra làm sao..."

Khương Lệ Vân không nói nữa mà đi lên tầng mở cửa.

Phần lớn người ở thời đại này trang trí chẳng ra làm sao thật.

Nhưng nhà của cô thật sự được trang trí rất đẹp!

Kiếp trước cô đã trang trí qua mấy căn nhà rồi nên rất có kinh nghiệm!

Huống chi, bây giờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip