Chương 472: Cha Mẹ Cũng Đã Chuẩn Bị Sính Lễ Rồi
Mấy năm nay, ngày nào cũng bán đồ ăn ở quán sủi cảo chiên Lệ Vân đã khiến bà không còn hướng nội và không dám giao lưu với mọi người như trước đây nữa, nhưng kêu bà lo liệu hôn sự cho con gái thì vẫn hơi làm khó bà.
Có điều, những chuyện khác bà đều sẵn lòng làm!
Khương Què cũng nói:
"Cha mẹ cũng đã chuẩn bị sính lễ rồi."
Dựa theo phong tục thì sính lễ cũng cần bọn họ phải bỏ ra.
Có điều, tiền của bọn họ đều là Khương Lệ Vân cho bọn họ mở tiệm thì bọn họ mới có thể kiếm được, nó cũng tương đương với là của Khương Lệ Vân... cho nên Khương Què cũng thấy hơi xấu hổ.
Nghĩ đến đây, Ngô Tiểu Xuân lại nói:
"Lệ Vân, mẹ đã chuẩn bị sẵn mấy cái chăn ga cho con rồi, mẹ còn làm cả nhẫn vàng và dây chuyền vàng cho Phùng Dịch nữa..."
Dựa theo phong tục ở chỗ bọn họ, lấy vợ thì phải mua trang sức vàng cho người ta, thường đều là nhẫn vàng và khuyên tai vàng.
Khương Lệ Vân tuyển ở rể cũng không khác gì đi lấy vợ.
Vì Phùng Dịch là đàn ông, không thích hợp đeo khuyên tai nên bà mới kêu người làm một sợi dây chuyền vàng và một chiếc nhẫn vàng khá thô cho anh.
"Đến khi đó có thể đeo dây chuyền vàng và nhẫn vàng cho Phùng Dịch."
Khương Lệ Vân cười bảo.
Thời buổi này mọi người đều không có tiền, lúc kết hôn mua trang sức cũng rất ít, nhưng đợi mười mấy năm sau... cô nhớ hồi đó, người nông thôn ở gần thị trấn Cửu Khúc kết hôn, nữ còn đỡ, nhưng nam giới cũng thịnh hành việc mua dây chuyền vàng to, người nào người nấy trông cũng sặc mùi nhà giàu mới nổi.
Phùng Dịch trông giống một người có văn hóa, cả người nho nhã lịch sự, cũng không biết sau khi anh đeo dây chuyền vàng to lên sẽ thế nào nữa.
Ngô Tiểu Xuân nói:
"Dây chuyền vàng mà mẹ tìm người làm còn thô hơn sợi dây trên cổ anh rể của con, Phùng Dịch đeo vào chắc chắn sẽ rất đẹp."
Khương Lệ Vân nhìn về phía Tôn Kim Sơn, chỉ thấy trên cổ anh ta đeo một sợi dây chuyền vàng vừa thô vừa xấu, trên tay cũng đeo một chiếc nhẫn vàng rất thô.
Trên đường ngồi xe buýt đến Thượng Hải, Tôn Kim Sơn giấu dây chuyền vàng vào trong áo, nhẫn vàng thì không giấu được, nhưng hôm nay anh ta khoe hết tất cả ra.
"Chiếc dây chuyền này của tôi mua rất sớm nên mới mảnh như vậy, đợi tôi về thêm ít vàng nữa vào rồi kêu người đánh lại cái dây mới..."
Tôn Kim Sơn nghe nói Phùng Dịch có chiếc dây chuyền vàng còn thô hơn cả mình là lập tức thấy hơi khó chịu.
Khương Lệ Vân thì lại hơi bất đắc dĩ, chiếc dây chuyền vàng này của Tôn Kim Sơn đã thô đến mức độ hơi xấu rồi, giờ mà thô hơn tí nữa còn phải xấu đến độ nào đây?
Bỏ đi, dù sao cũng chỉ đeo hôm kết hôn thôi mà.
Khương Lệ Vân đang nghĩ như vậy thì Ngô Tiểu Xuân lại nói với cô:
"Lệ Vân, mẹ cũng đã đính một cái nhẫn vàng cho con rồi, còn hai cái vòng tay bạc nữa..."
Khương Lệ Vân: "..."
Phần lớn trang sức mua ở tiệm trang sức đều rất đẹp nhưng cha mẹ cô ở nông thôn lại thuê thợ làm trang sức, thường mà nói, muốn xấu bao nhiêu thì xấu bấy nhiêu.
Tay nghề của thợ làm làm vàng bạc tại xã Hồng Tinh thật sự rất bình thường.
Trong lúc nói chuyện, hải sản đã lần lượt được mang lên bàn.
Thị trấn Cửu Khúc cách biển rất gần nên người nhà họ Khương cũng thường xuyên được ăn cá.
Có điều,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền