Chương 477: Hoàn Chính Văn 3
Năm 1999. Thâm Quyến.
Đây là một thành phố vô cùng trẻ, trong thành phố này rất hiếm thấy được người già, liếc mắt nhìn khắp nơi chỉ toàn thấy các thanh niên trẻ phấn đấu vì tương lai của mình, cố gắng muốn xông xáo làm nên một phen sự nghiệp.
Mấy người trẻ tuổi này không biết mệt mỏi lại vô cùng có chí tiến thủ, bọn họ nhỏ từng giọt mồ hôi trong thành phố này và cũng đang tìm kiếm phương hướng cuộc đời cho mình tại nơi đây.
Mà trong khu thương nghiệp phồn hoa nhất tại Thâm Quyến,"nhà hàng Vân Thượng" vừa mới khai trương.
Vân Thượng là một nhà hàng có nguồn gốc ở Thượng Hải, được xác định là nhà hàng kiểu Trung cao cấp.
Ở đồng bằng Trường Giang, nó vô cùng được chào đón, mà đến hôm nay, nó đã mở ở đồng bằng Châu Giang rồi.
Trong một tòa nhà văn phòng ở Thâm Quyến, một vài người đang thảo luận về nhà hàng Vân Thượng.
"Cách trang trí của Vân Thượng thoạt nhìn không tồi thật."
"Mang đến cho người một loại cảm giác nước chảy qua cầu, sông nước Giang Nam."
"Không ngờ trang trí kiểu Trung cũng có thể đẹp đến như thế."
Quay trở lại thôn Kiều Đầu.
Hôm nay là ngày kết hôn của Phùng Dịch và Khương Lệ Vân.
Phía bên thôn Kiều Đầu, đôi vợ chồng mới cưới sẽ bái đường trước bữa trưa, mà các khách khứa ngoại trừ ăn cơm trưa ra thì cơm tối cũng sẽ qua đó ăn, lúc ăn cơm tối, đôi vợ chồng mới cưới sẽ còn đi chúc rượu.
Người ta tổ chức tiệc rượu thường còn tặng một ít quà nhỏ cho khách khứa.
Nhà họ Khương không chỉ có cỗ bàn nở mày nở mặt mà quà cho khách cũng vô cùng tốt.
Đàn ông mỗi người được một bao thuốc, phụ nữ và trẻ em mỗi người được một hộp sữa bò, Khương Lệ Vân còn cho mỗi gia đình một chiếc nồi cơm điện, một thùng dầu lạc, một cái phích nước nóng và một vài món đồ vô cùng thực dụng khác nữa.
Mấy thứ này đều không đắt nhưng sau khi người thân và bạn bè nhận được quà đều vô cùng vui sướng.
Người thân và bạn bè của nhà họ Khương đúng là đều vô cùng vui sướng thật.
Người ở trên thị trấn nấu cơm đều dùng nồi cơm điện, nhưng ở nông thôn, thường thì mọi người vẫn nấu cơm bằng chảo sắt.
Dùng chảo sắt nấu cơm phiền phức biết bao! Bây giờ nhà họ Khương cho bọn họ một chiếc nồi cơm điện, vậy sau này bọn họ nấu cơm cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều rồi.
Cho dù trong nhà đã có nồi cơm điện... nhà mình không dùng đến chiếc nồi cơm điện này thì cũng có thể mang đi bán hoặc là tặng cho người khác!
Mọi người tới trong niềm vui sướng và cũng vui vẻ ra về, từ đầu đến cuối đều khen không ngớt miệng.
Ăn cơm tối xong, Khương Lệ Vân và Phùng Dịch trở về tân phòng của bọn họ.
Vì muốn chụp thêm ít tư liệu sống, thuận tiện chụp ảnh kết hôn luôn nên chiều hôm nay bọn họ còn đến một công viên ở huyện thành.
Mà ở đó, hai người đã quay chụp rất nhiều video và ảnh đẹp.
Cũng chính vì như thế mà sau khi vật lộn một phen, Khương Lệ Vân đã vô cùng mệt mỏi, cô trực tiếp cắt luôn màn náo động phòng buổi tối.
Chỗ bọn họ náo động phòng sẽ không quá mức nhưng vẫn rất khiến người mệt mỏi, cô cảm thấy không cần thiết.
Còn không bằng cô với Phùng Dịch đi ngủ sớm một chút.
Lợi ích của việc nắm quyền lên tiếng chính là người khác đều phải nghe theo cô, Khương Lệ Vân không muốn người khác náo động phòng thì mấy người đó cũng không dám làm gì.
Chín giờ tối, hai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền