Chương 480: Ngoại Truyện: Người Đầu Tư Đứng Sau Lưng 3
Hôm nay, sau khi tham gia nghi thức khai trương nhà hàng Vân Thượng xong, Khương Lệ Vân trở về căn nhà của mình ở Thâm Quyến nghỉ ngơi. Bây giờ vẫn chưa có chính sách giới hạn thu mua, giá nhà cũng không cao nên cô đã mua nhà ở rất nhiều thành phố, hiển nhiên ở thành phố này cũng không ngoại lệ.
Vừa nghỉ ngơi được một lát, Khương Lệ Vân nhận được điện thoại của Phùng Dịch. Phùng Dịch nói với cô rằng người sáng lập phần mềm nhắn tin có biểu tượng chim cánh cụt mà cô đã theo dõi rất lâu đang rất thiếu tiền, hỏi cô có muốn đầu tư không.
Đương nhiên là muốn rồi! Đây chính là cánh cụt đó! Kiếp trước sau khi cô mua được máy tính đã lập tức đăng ký một tài khoản cánh cụt, vào thời đại đó không có một cư dân mạng nào không có tài khoản của cánh cụt. Đến sau này, điện thoại thông minh ra đời, Wechat lại càng được người người sử dụng. Cho dù công ty này không thiếu vốn đầu tư thì cô vẫn muốn đầu tư ít tiền vào, chứ càng đừng nói là người ta đang thiếu vốn đầu tư!
Phùng Dịch nói:
"Lệ Vân, nếu em muốn đầu tư thì anh sẽ gọi điện thoại cho họ, kêu họ liên hệ với em."
"Được." Khương Lệ Vân mỉm cười, lại hỏi Phùng Dịch:
"Phùng Dịch, mấy ngày nay Điềm Điềm có nhớ em không?"
"Đương nhiên là nhớ rồi! Không chỉ Điềm Điềm nhớ mà anh cũng nhớ em! Lệ Vân, Điềm Điềm thật sự rất giỏi, hôm qua con bé lại lấy được phiếu bé ngoan mà giáo viên cho nữa đó..."
Nhắc đến con gái là Phùng Dịch bắt đầu nói không ngừng nghỉ.
Điềm Điềm là con gái của Khương Lệ Vân và Phùng Dịch, tên đầy đủ là Khương Điềm, tên cúng cơm là Điềm Điềm.
[Chú thích: Điềm trong đầy đủ có nghĩa là điềm tĩnh, Điềm trong tên cúng cơm có nghĩa là ngọt ngào. ]
Khương Lệ Vân và Phùng Dịch kết hôn được một năm thì mang thai, sau đó đẻ được một cô con gái vô cùng thuận lợi. Kiếp trước lúc Khương Lệ Vân đẻ ra thằng con ăn cháo đá bát kia còn cảm thấy con mình điểm nào cũng tốt hết. Trong rất nhiều năm liền, cô còn moi gan móc phổi ra yêu chiều thằng con ăn cháo đá bát đó của mình.
Kiếp này, sau khi đẻ một đứa con xong, suy nghĩ của cô cũng không thay đổi gì cả, vẫn giống như kiếp trước, cô chỉ hận không thể dành hết toàn bộ mọi thứ tốt đẹp trên đời này cho con của mình. Có lúc cô còn rất lo lắng, sợ mình sẽ chiều hư con nhưng cô lại nhanh chóng phát hiện ra mình đã nghĩ quá nhiều rồi. Thằng con trai ở kiếp trước của cô không có một tí lòng đồng cảm nào, hoàn toàn không biết thông cảm cho sự vất vả của người khác mà chỉ biết đưa ra yêu cầu cho người khác.
Nhưng cô con gái bây giờ của cô thì khác. Trước đó không lâu cô bị cảm mạo, rõ ràng Điềm Điềm còn rất nhỏ nhưng hai mắt lại rưng rưng, kiên trì muốn được ở cạnh cô, còn bưng trà rót nước cho cô... Kiếp trước, lúc cô bị liệt, thằng con ăn cháo đá bát đó của cô còn lớn hơn cả Điềm Điềm nhưng vẫn không biết phải chăm sóc cô! Kiếp này, cuối cùng Khương Lệ Vân cũng được trải nghiệm niềm vui sướng khi nuôi con.
Nói chuyện với Phùng Dịch về con gái một lúc rồi Khương Lệ Vân mới cúp máy. Vì cô khắp các nơi mở cửa hàng nên luôn phải chạy ra bên ngoài, mỗi lần cô ra ngoài đều là Phùng Dịch chăm sóc con.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác, những người sáng lập công ty
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền