Chương 486: Ngoại Truyện: Những Câu Chuyện Trên Mạng 2
Chuyện Phùng Dịch và Khương Lệ Vân được lên bảng xếp hạng tài phú, hiển nhiên là những người bên cạnh bọn họ đều biết. Trên đời này, cho dù là nam giới hay là nữ giới, sau khi có tiền rồi, bên cạnh sẽ xuất hiện rất nhiều người tỏ ra thiện chí với mình, bên cạnh anh cũng có người như thế và bên cạnh Khương Lệ Vân cũng như vậy.
Anh rất thích nói với người khác về Khương Lệ Vân. Anh phải tuyên bố chủ quyền nhiều hơn để người khác không còn chỗ mà ra tay mới được!
Nói thế nào nhỉ, lúc anh còn nhỏ đã cảm thấy mình như ngăn cách một tầng với thế giới này rồi. Thế giới này đối với anh mà nói không có cảm giác chân thực gì, mà anh cũng chẳng để ý đến thứ gì cả. Nhưng Khương Lệ Vân đã xuất hiện và kéo anh ra khỏi thế giới ấy. Bây giờ cô còn cho anh một gia đình nữa. Anh không thể không có gia đình.
Hồi đó thật sự tất cả đều phải nhờ vào Khương Lệ Vân, trong một khoảng thời gian rất dài, các buổi xây dựng nhóm của công ty bọn họ đều phải tới quán Hamburger Cheers.
Trong một buổi như vậy, một đám người đang nói đùa thì một người đàn ông trẻ tuổi vừa mới gia nhập vào haoyi. com nhưng vì kỹ thuật tốt nên mới có thể vào nhóm trung tâm đột nhiên nói:
"Phùng tổng, vàng cho dù để ở đâu cũng có thể phát sáng được, tôi tin rằng cho dù không có Khương Lệ Vân thì anh vẫn có thể gây dựng ra sự nghiệp của mình, cho nên anh đừng tự coi nhẹ mình như thế."
Mọi người: "..."
Bọn họ có thể nhìn ra được người này nói chuyện như thế là muốn nịnh nọt Phùng Dịch. Nhưng nói thật, đột nhiên anh ta nói như thế thật khiến người bối rối. Còn nữa, người này cũng không hiểu một tí gì về Phùng Dịch cả, câu nịnh bợ này sợ là không có tác dụng rồi. Ở trước mặt Phùng Dịch, khen Khương Lệ Vân còn có tác dụng nhiều hơn là khen chính anh.
Quả nhiên, Phùng Dịch nói:
"Nếu như vàng chôn xuống đất vậy cũng không tỏa sáng nổi đâu, nếu không có Lệ Vân thì tôi đã không có cơ hội học đại học, nói không chừng bây giờ còn đang làm thuê ở công trường. Đương nhiên, sức của tôi không yếu, khéo khi lại có thể làm nên tên tuổi ở công trường ấy chứ..."
Người thử nịnh bợ kia: "..."
Phùng Dịch lại nói:
"Các cô cậu vừa mới tới nên không biết, tôi với Lệ Vân là thanh mai trúc mã, tôi quen biết cô ấy từ khi còn rất nhỏ..."
Đám người Thiệu Thành Đống đã đi theo Phùng Dịch rất lâu rồi: "..." Lại tới nữa! Bọn họ không muốn nghe thêm lần nữa nữa đâu!
Mấy người vừa mới tới: "..." Xảy ra chuyện gì thế nhỉ? Đột nhiên ông tổng lại kể lịch sử tình cảm của mình cho bọn họ nghe?
Phùng Dịch để ý thấy vẻ mặt của mấy người kia mà trong mắt hiện ra ý cười.
Cùng lúc ấy, Kiếp trước vào thời điểm này, vợ chồng Khương Què đã qua đời rồi, nhưng hiện giờ họ vẫn còn sống. Sức khỏe của hai người họ đều không tính là tốt, mắc đủ thứ loại bệnh lặt vặt nhưng con cái của bọn họ đều không thiếu tiền, họ vừa không khỏe một cái là đưa họ đến bệnh viện ngay. Vì được chữa trị đủ kiểu nên họ vẫn luôn có thể tự lo liệu việc sinh hoạt cá nhân. Mà điều quan trọng nhất là vợ chồng Khương Què cũng muốn sống tiếp. Thế đạo bây giờ tốt biết bao, sống thêm một ngày là có thể trải qua thêm một ngày tốt đẹp nữa.
Lúc này, bọn họ cũng đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền