ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 51: Đưa Tiền

Khương Lệ Vân đã đếm xong tiền của Phùng Dịch một lần rồi, tổng cộng được một trăm ba mươi bảy đồng tám hào, ba xu. Có lẻ có chẵn, cộng lại là một khoản tiền không ít.

Ngày thường ngoại trừ ăn cơm ra thì Phùng Dịch còn có thêm vài mục chi tiêu nữa, có thể gom được nhiều như vậy thật sự không dễ dàng gì. Người trong xưởng đều biết anh đang tuổi ăn tuổi lớn, mà tiền nhà họ Phùng cho anh còn không đủ tiêu... bởi vậy họ cũng bằng lòng quan tâm anh. Anh ăn cơm thật sự nhiều hơn hồi còn ở nhà họ Dịch rất nhiều. Về phần tại sao lại gầy như thế... đang độ tuổi phát triển chiều cao mà ngày nào cũng phải làm việc thể lực, thi thoảng mới có thể ăn được ít thịt, có thể béo được mới là lạ! Khương Lệ Vân nghe Phùng Dịch kể rất nhiều cũng coi như hiểu được tại sao anh lại có thể cao đến như thế.

Khương Lệ Vân xếp gọn tiền lại rồi trả cho anh:

"Em cầm số tiền này đi."

"Chị Lệ Vân, tiền này để cho chị kinh doanh mà!"

Phùng Dịch hơi sốt ruột, anh lo lắng Khương Lệ Vân sẽ không cần.

Khương Lệ Vân lại nói:

"Phùng Dịch, em đừng sốt ruột, thật ra chị có chuyện muốn nhờ em giúp đây, không phải đội vận chuyển ở xưởng các em thường đi đến tỉnh thành sao? Em cầm số tiền này nhờ bọn họ mua giúp một cái chảo lớn đáy bằng..."

Cô không nhìn thấy loại chảo lớn đáy bằng dùng để rán sủi cảo ở thị trấn, vốn còn định lên thành phố một chuyến để mua. Nhưng thời buổi này lộ phí rất đắt, cô còn không quen thuộc với thành phố nên chưa chắc đã có thể mua được. Hôm nay nghe Phùng Dịch kể rất nhiều chuyện trong lò gạch làm cô chợt nghĩ đến một chuyện, mình có thể nhờ người trong đội vận chuyển của lò gạch mua chảo hộ mà. Về phần tiền của Phùng Dịch... mua cái chảo cứ dùng tiền của anh đi, dù sao sau này kiếm được tiền rồi cũng để cho bọn họ tiêu chứ ai.

Khương Lệ Vân miêu tả hình dạng của cái chảo mà mình cần cho anh nghe rồi lại dặn dò:

"Ngày thường em không cần tiết kiệm quá đâu, nên ăn hãy cứ ăn, không ăn uống tử tế sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe đấy, còn nữa, em cầm tiền, ngày mai còn đi cắt tóc..."

Công xã của bọn họ chính là văn phòng chính phủ ở nông thôn bọn họ, nằm ngay gần lò gạch thôi. Bên đó cũng có chợ sớm, còn có tiệm cắt tóc, tiệm may, tiệm tạp hóa. Ngày thường Phùng Dịch chắc chắn không nỡ bỏ tiền ra cắt tóc, lúc này tóc của anh vừa dài vừa rối, trông như tổ quạ, đi cắt một cái trông sẽ sáng sủa hơn một chút.

"Ừm." Phùng Dịch ngoan ngoãn gật đầu.

Khương Lệ Vân không nhịn được mà xoa đầu anh một cái. Đứa trẻ này thật sự quá ngoan, quá khiến người yêu mến.

Hôm nay bọn họ nói chuyện rất lâu, trời cũng đã tối cả rồi nhưng Loa Sư Loan cách nhà cô không xa, lần mò đi đường đêm về cũng không có gì cả... Khương Lệ Vân tạm biệt Phùng Dịch rồi đi về nhà. Cô đi được một đoạn lại quay đầu, thấp thoáng nhìn thấy Phùng Dịch vẫn còn đứng nguyên tại chỗ nhìn mình. Cô vẫy tay về phía anh rồi đẩy nhanh tốc độ bước.

Một bên khác, Phùng Dịch đợi đến khi không nhìn thấy Khương Lệ Vân nữa mới men theo con đường nhỏ đuổi theo. Anh không yên tâm để cô đi đường đêm về một mình. Nhìn thấy Khương Lệ Vân về đến nhà và đèn nhà họ Khương cũng tắt, lúc này, Phùng Dịch mới vui vẻ chạy về phía lò gạch. Trời đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip