Chương 53: Phùng Dịch, Sao Giờ Này Mới Về Thế
Buổi tối, phần lớn công nhân của lò gạch đều về nhà ở, người sống trong xưởng cũng không nhiều. Điều kiện ký túc xá của bọn họ chẳng ra làm sao, giường toàn dùng gạch với ván gỗ ghép thành, hơn nữa còn là một đám người cùng ngủ chung một phòng. Công xưởng trong thành phố có ký túc xá cho công nhân, còn công xưởng mở ở nông thôn không tốt được đến vậy.
Lúc Phùng Dịch về thì người trong ký túc xá đang đánh bài. Bọn họ chia thành mấy nhóm đánh bạc, thắng thua không lớn, nếu ai thắng được hơn mười đồng thì những người khác sẽ đòi anh mời một chầu. Người thắng được tiền thường đều sẽ bỏ ra mười đồng kêu Phùng Dịch đến quầy hàng nhỏ mua hai bao thuốc, gọi thêm ít lạc rang hoặc là đậu tằm rang, sau đó mọi người chia nhau ăn. Phùng Dịch bận rộn chạy vặt cũng có thể vớt được ít lạc rang.
Lúc này, anh hy vọng hôm nay có thể có người thắng nhiều một chút sau đó mời mọi người, nếu như được chia cho ít lạc rang, anh có thể mang cho Khương Lệ Vân. Món đó rất ngon!
"Phùng Dịch, sao giờ này mới về thế? Đi đâu vậy?"
Có người hỏi. Mặt anh ta đỏ gay, mấy vết sẹo rỗ trên mặt hiện rõ mồn một.
Mới đầu công nhân trong xưởng khá bất mãn về Phùng Dịch, lo lắng lúc ở chung với anh thì mình sẽ phải làm nhiều việc hơn. Nhưng sau này phát hiện ra Phùng Dịch làm việc rất cố gắng cho nên cũng không còn thành kiến về anh nữa. Trong xưởng bọn họ có một vài người đi quan hệ mà vào, hoặc là nói vào làm cảnh, có rất nhiều tên hoàn toàn không làm việc! Dưới sự so sánh thì Phùng Dịch thật sự rất cần mẫn. Sau khi không còn thành kiến với anh nữa, thấy anh gầy đến mức mấy cái xương sườn nhô ra, bọn họ cũng bằng lòng giúp đỡ anh một chút.
Phùng Dịch không biết chuyện xảy ra ở nhà họ Tạ. Trước đó, Khương Lệ Vân mang trứng gà đến Loa Sư Loan, lúc anh và cô nói chuyện, hai người đã chia nhau quả trứng gà, dưa muối và hạt bí thì được anh mang về lò gạch. Trên đường, Phùng Dịch lấy ít hạt bí ra cắn. Anh không nhổ vỏ hạt mà nhai nguyên cả hạt như vậy. Anh rất thích ăn hạt bí, hồi lần đầu tiên gặp Khương Lệ Vân, cô cũng lấy một nắm hạt bí trong túi áo nhỏ đằng trước, bóc cho anh ăn.
Phùng Dịch cố gắng kiềm chế nụ cười bên khóe môi:
"Không có gì..."
Anh chui đến giường của mình, giấu hạt bí xuống dưới gối đầu rồi phủ chăn lên trên. Trên cái cốc tráng men có dòng chữ "xưởng sản xuất sô pha thôn Kiều Đầu" khác với cái cốc tráng men của anh... Phùng Dịch lôi một tấm khăn ra phủ lên. Qua một lúc, anh lại vén lên nhìn. Phùng Dịch vén cái khăn lên liếc mắt nhìn cái cốc tráng men thêm lần nữa, qua một lúc, anh lại không nhịn được mà vén lên nhìn tiếp. Mỗi một lần nhìn là tâm trạng đều tốt hơn một chút.
Trương Tiểu Hạnh thấy vậy mới đột nhiên hiểu ra tại sao Khương Lệ Vân lại không bằng lòng rồi.
Trên chiếc giường bên cạnh, Khương Lợi Hải đang cầm một quyển sách nhưng lại không có tâm trạng để đọc, tâm hồn cứ treo ngược cành cây mãi phát hiện ra hành động của Phùng Dịch. Phùng Dịch bị làm sao thế kia? Tương tư à? Khương Lợi Hải không thích đánh bài, tuy rằng anh ta đã tới lò gạch làm việc nhưng luôn cảm thấy mình khác với mấy tên đàn ông thô kệch trong lò gạch đó nhiều. Buổi tối lúc người khác đánh bài thì anh ta sẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền