ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 57: Cắt Tóc

Mà lúc này, Phùng Dịch đã tới tìm người của đội vận chuyển nói chuyện mình muốn mua một chiếc chảo sắt đáy bằng.

Người trong đội vận chuyển có mối quan hệ tốt nhất với anh là một người trẻ tuổi tên Tôn Kim Sơn.

Tôn Kim Sơn có quan hệ họ hàng với xưởng trưởng, mười bảy tuổi đã được vào đội vận chuyển, năm nay đã hai mươi hai.

Cha mẹ anh ta có năng lực nên điều kiện rất dư dả, bản thân anh ta lại không có đối tượng gì, cộng thêm đầu óc linh hoạt, biết tự buôn bán đồ riêng để kiếm thêm tiền... cho nên tiền trong tay anh ta cũng dư dả nốt.

Trên cơ bản quần áo cũ của Phùng Dịch đều mua từ anh ta.

Hôm nay, Tôn Kim Sơn mặc một chiếc áo sơ mi cực tốt màu lam với quần màu nâu bằng vải ga-ba-din be, còn dùng mousse chuốt ngược tóc ra đằng sau, để lộ cái trán bóng loáng.

Lúc Phùng Dịch nói chuyện với anh ta, anh ta thậm chí còn lôi một cái gương nhỏ ra rồi soi gương nặn một cái mụn trên mặt mình.

"Tôi từng thấy loại chảo sắt mà cậu nói rồi, ở thành phố có người dùng nó để làm bánh nướng áp chảo đấy, ngày kia tôi sẽ theo tàu ra ngoài, đến khi ấy sẽ mua về cho cậu, nể tình chúng ta quen biết nhau nên tôi không thu lộ phí của cậu, cậu đưa hai mươi đồng tiền đặt cọc cho tôi là được, đến khi ấy thiếu bù thừa trả."

Tôn Kim Sơn bảo.

"Cảm ơn anh Tôn."

Phùng Dịch lấy hai mươi đồng ra đưa cho đối phương.

Hôm nay tâm trạng của anh vô cùng tốt, buổi sáng sau khi tìm Tôn Kim Sơn nói chuyện mua chảo xong, buổi trưa lại đến tiệm cắt tóc, tốn hết năm hào.

Đây vẫn là lần đầu tiên Phùng Dịch đến tiệm cắt tóc.

Nhà họ Phùng sẽ không cho anh tiền đi cắt tóc, lúc còn nhỏ, tóc của anh toàn là Khương Lệ Vân cầm kéo cắt cho, mới đầu cắt không được đẹp nhưng sau này trông cũng khá khẩm hơn.

Đợi anh đến lò gạch rồi chỉ có thể tự cắt.

Lần đầu tiên cắt tóc, Phùng Dịch cảm thấy không quen, khi thợ cắt tóc hỏi anh muốn cắt thế nào, anh nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:

"Cắt ngắn một chút."

Thợ cắt tóc gội đầu cho anh, còn nhiều lần tiến cử với anh hãy cắt đầu đinh!

Đợi lúc Phùng Dịch mang quả đầu đinh quay về lò gạch lại gặp Tôn Kim Sơn.

Tôn Kim Sơn nhìn thấy anh mà sững sờ sau đó bực bội nói:

"Thằng nhãi nhà cậu... tôi nên thu lộ phí của cậu mới đúng!"

Phùng Dịch nhìn anh ta với vẻ hoang mang, không hiểu kiểu gì.

Mà đúng lúc này, càng ngày càng có nhiều người trông thấy anh hơn:

"Tiểu Phùng, sau khi chỉnh trang lại trông rất đẹp trai đấy chứ!"

"Đúng là thanh niên đẹp trai đó!"

"Với vẻ ngoài này của cậu, cho dù đi ở rể chắc chắn vẫn có người thích!"

...

Lò gạch đi đến đâu cũng là bụi mù, đại đa số người đều mặt xám mày tro, cả Phùng Dịch cũng thế.

Ngày nào anh ở trong xưởng cũng không có người quản, thậm chí trông còn bẩn hơn những người khác.

Cộng thêm khi ấy độ tuổi của anh vẫn còn nhỏ... dù sao cũng không có ai từng chú ý đến tướng mạo của anh.

Nhưng hôm nay Phùng Dịch đã rửa mặt sạch sẽ và gội đầu, cắt tóc, cả người thoạt nhìn rất có tinh thần... lúc này, đột nhiên mọi người mới phát hiện ra anh lớn lên rất đẹp trai, chỉ là gầy quá mà thôi.

Mọi người ít nhiều gì cũng biết về chuyện của Khương Lệ Bình.

Thật ra thì Khương Lệ Bình cũng không làm chuyện xấu gì cả.

Về phần muốn gả vào thị trấn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip