Chương 96: Ông Chủ, Sao Lại Mua Nhiều Như Vậy
Lúc này đã hơn tám giờ sáng rồi, người bán hàng trên chợ sớm đã lục tục bắt đầu dọn hàng. Bọn họ bày hàng bán rau cũng không kiếm được nhiều. Thời buổi này thịt rất đắt nhưng rau rất rẻ, chỉ vài xu một hào thôi, mấy người mang rau từ nhà mình lên thị trấn bán giống bọn họ ít thì cả một buổi sáng bán được một đến hai đồng, mà nhiều cũng chỉ kiếm được có bốn đến năm đồng. Nhưng bọn họ đều là nông dân, chỉ coi đây là khoản thu nhập thêm mà thôi, vì thế kiếm có ít cũng không để ý.
Ông Phùng đếm số tiền trong hộp đựng tiền của mình, trước khi ông ta ra ngoài bên trong đựng một đồng tiền lẻ, bây giờ trong này có hơn ba đồng, nói cách khác là hôm nay ông ta đã kiếm được hơn hai đồng. Nhiêu đây không tính là ít nhưng việc buôn bán ở quán sủi cảo chiên lại tốt như vậy, khiến trong lòng ông Phùng không khỏi bất mãn.
Người đứng bên cạnh ông ta thấy ông ta cứ nhìn về phía quán sủi cảo chiên kia mãi mới bảo:
"Sủi cảo chiên kia ngửi thì thơm thật đấy, chắc chắn ăn rất ngon nhưng mà đắt quá."
"Đúng đó, những một hào một cái lận, đắt quá thể."
"Trên thị trấn này người giàu có đúng là nhiều thật, trước đó ở cái hàng đấy còn có người xếp hàng nữa cơ!"
"Bây giờ đã có không ít hộ vạn đồng rồi, bọn họ không thiếu tiền đâu."
"Phía bên chúng tôi có người nuôi già, nuôi được một lô là có thể kiếm được hơn nghìn đồng lận."
...
Mấy người nông dân này đều không nỡ bỏ tiền ra mua sủi cảo chiên ăn, theo quan điểm của họ thì toàn bộ những món ăn được bày bán trên thị trấn đều quá đắt. Trừ phi đúng dịp sinh nhật hay gì đó thì bọn họ mới nỡ mua một cái bánh bao ăn.
Trong khi những người bán rau đang bàn tán xôn xao về quán sủi cảo chiên thì lúc này đã có một người trung niên mặc tây trang đi tới bên cạnh Khương Lệ Vân, một hơi mua luôn năm đồng tiền sủi cảo chiên.
"Được ạ, để cháu lấy cho chú."
Khương Lệ Vân vừa cười vừa đựng sủi cảo cho người kia.
"Ông chủ, sao lại mua nhiều như vậy ạ?"
Khương Lệ Vân hỏi.
"Người trong nhà đông ấy mà."
Người kia cười đáp:
"Buổi tối các cô còn bán sủi cảo chiên nữa không?"
"Bọn cháu chỉ bán buổi sáng thôi."
Khương Lệ Vân nói.
"Như vậy à..."
Người kia ra chiều tiếc nuối.
Khương Lệ Vân dường như ý thức được việc gì đó mới hỏi đối phương:
"Lúc nào thì chú cần ạ?"
Người trung niên kia nói:
"Gần đây ngày nào xưởng chúng tôi cũng phải tăng ca, tôi tính chuẩn bị bữa ăn đêm cho bọn họ, cảm thấy sủi cảo chiên này cũng không tồi."
Khương Lệ Vân vội vàng hỏi, lúc này mới biết được người trung niên này mở một xưởng quần áo, bên họ nhận được một đơn đặt hàng lớn, gần đây công nhân trong xưởng của bà ta phải tăng ca mỗi ngày. Ông ta biết công nhân vất vả cho nên buổi tối muốn mời các công nhân ăn bữa khuya. Thường thì đều là cho mỗi người một gói mì nhưng ăn mì gói mãi cũng sẽ ngán.
"Nếu làm bữa khuya thì chú có thể mua sủi cảo sống về nhà chiên, còn nếu chú cần nhiều hơn, chúng cháu có thể giao sủi cảo sống đến tận nhà, bên chúng cháu sẽ bán sủi cảo sống rẻ hơn cho thím, một đồng mười ba cái."
Khương Lệ Vân cố gắng lôi kéo việc làm ăn. Bán sủi cảo sống sẽ bớt việc hơn! Đây chính là một mối kinh doanh tốt.
Người trung niên này cân nhắc một lúc rồi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền