Chương 98: Quyển Lịch Lại Bị Xé Một Trang
Mấy năm nay sau khi chính sách nới lỏng hơn, càng ngày càng có nhiều người chăn nuôi tại nhà, có vài gia đình chăn heo, có vài gia đình nuôi gà, có vài gia đình lại nuôi vịt.
Nhưng đều không tạo thành quy mô gì cả, giá thành chăn nuôi còn cao.
Thức ăn chăn nuôi ở hai mươi năm sau vô cùng rẻ, còn ở thời đại này lại vô cùng đắt, thậm chí vào mấy chục năm trước, người ở thôn Kiều Đầu còn không biết có một thứ được gọi là thức ăn cho heo.
Không có cách nào khác, ở thời buổi này, có vài người thậm chí còn không thể ăn no nên hiển nhiên cũng không có bao nhiêu lương thực có thể dùng để làm thức ăn cho gia súc rồi.
Thời gian ngủ chiều nay của cô không dài, sau khi tỉnh dậy đã vội mượn xe đạp của chú hai Khương đi đến một hộ gia đình chuyên nuôi gà đẻ trứng ở thôn bên cạnh.
Khương Lệ Vân mang theo một cái sọt phủ đầy rơm rạ bên trong qua bên đó, đến nơi, sau khi biết được bọn họ quả thật có bán trứng gà, cô một hơi mua liền một trăm quả trứng.
Trên đường về nhà, cô lại đến chỗ Khương Ngọc Tiên mua một con gà lông trắng.
Về đến nhà, việc đầu tiên chính là luộc trứng gà, Khương Lệ Vân cũng không luộc nhiều bao nhiêu mà chỉ dùng đến năm mươi quả.
Luộc trứng gà xong chính là đập vỡ, thêm nước tương và lá trà vào tiếp tục nấu, cuối cùng là bỏ vào trong một cái nồi nhôm để ngâm...
Ngày mai, cô dự định sẽ mang theo cả cái bếp lò một mắt kia, sau đó bỏ than tổ ong sắp tắt ở bên bếp than lớn vào trong, bên trên đặt nồi trứng lá trà giữ ấm.
Mấy thứ như trứng lá trà này thật sự rất ổn áp, nếu một ngày không bán hết được vậy ngày hôm sau vẫn có thể bán tiếp.
Khương Lệ Vân lấy giấy đỏ ra viết lên trên một dòng chữ
"Trứng lá trà hai hào một quả."
Thật ra trong đầu cô có rất nhiều thứ có thể lôi ra bán, nhưng tạm thời cô không lo hết được nên chỉ có thể từ từ làm thôi.
Cứ kiếm được một thùng vàng đầu tiên trước đã rồi nói sau!
Quyển lịch lại bị xé một trang.
Thứ ba ngày 27 tháng 10, đây là lần thứ ba Khương Lệ Vân lên thị trấn bán sủi cảo chiên, mang theo cả trứng lá trà.
Thật ra thì bán đồ ăn sáng sẽ chạy nhất vào khoảng sáu giờ đến bảy giờ rưỡi.
Phùng Dịch học hỏi rất nhanh, anh đã biết phải làm thế nào mới có thể rán ra sủi cảo ngon, tốc độ rán sủi cảo cũng đã nhanh hơn trước.
Tiếc là việc rán sủi cảo khá là phiền phức, quầy hàng của bọn họ thi thoảng cũng sẽ rơi vào trạng thái cung không đủ cầu.
Có vài người nhàn rỗi không có việc gì làm còn bằng lòng đợi, nhưng cũng có vài người không thể kiên nhẫn đợi, qua đây thấy sủi cảo chiên vẫn chưa rán xong là quay đầu đi mua cái khác ăn ngay.
Bây giờ tốc độ rán sủi cảo của Phùng Dịch đã trở nên nhanh hơn, có thể giúp bọn họ bán được thêm một ít sủi cảo nữa.
Về phần trứng lá trà... cũng có người mua nhưng không nhiều.
Người ở thời buổi này tiêu tiền đều rất thận trọng, bọn họ đều không muốn tiêu thêm tiền để mua mấy thứ mà nhà mình có thể tự làm như trứng lá trà.
Đương nhiên, cũng có một vài người khác xông xênh, vui lòng bỏ tiền ra mua.
Sau khi mua năm hào sủi cảo chiên, Triệu Hải lại mua thêm một quả trứng lá trà nữa.
"Thầy Triệu." Khương Lệ Vân vừa cười vừa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền