Việc Tết nhiều vô kể: tổng vệ sinh, hấp bánh màn thầu bánh bao, luộc thịt, mổ cá g.i.ế.c gà... Loanh quanh bận rộn rồi cũng đến đêm giao thừa.
Tuy Trần Thụy và Trần Tường đã chia nhà, nhưng bữa cơm tất niên vẫn ăn chung. Dù sao Điền Tú Chi và Trần Trung Hòa vẫn còn mạnh khỏe, ăn một bữa sum họp để người già vui lòng.
Nhìn cả gia đình tề tựu đông đủ, Trần Trung Hòa rất vui mừng, lấy ra chai rượu Ngũ Lương Dịch mà Trần Thụy mua cho ông dịp Tết, tự tay rót cho hai anh em Trần Thụy và Trần Tường mỗi người một ly. Điền Tú Chi, Đinh Nhan và Lục Xuân Mai thì uống rượu nho, còn lũ trẻ thì uống nước ngọt pha từ tinh chất cam.
Trần Thụy rót lại hai phần ba lượng rượu trong ly:
"Con chỉ uống từng này là đủ rồi."
Trần Trung Hòa:
"Tết nhất mà sao lại rót rượu ra thế?"
Trần Thụy nghiêm túc nói:
"Con muốn có thêm con, uống rượu bất lợi cho việc sinh sản khỏe mạnh."
Mặt Đinh Nhan đỏ bừng, lén lút đưa tay nhéo anh, bị Trần Thụy nắm lấy tay, bóp nhẹ.
Điền Tú Chi sững sờ một lát, rồi cười rộ lên, dứt khoát lấy luôn ly rượu của Trần Thụy:
"Vậy thì không uống rượu, con và mẹ Tiểu Bảo uống nước cam."
Nói xong lại bảo Trần Nhã Quyên:
"Đi pha thêm hai ly nước cam cho chú thím con."
Đinh Nhan ngại ngùng:
"Uống một chút cũng không sao."
Điền Tú Chi:
"Không uống. Sau này sinh cho Tiểu Bảo một cô em gái mập mạp khỏe mạnh."
Trần Nhã Quyên pha hai ly nước cam mang đến cho Đinh Nhan và Trần Thụy. Trần Thụy cũng không thấy có gì ngượng ngùng, rất tự nhiên nhận lấy.
Lục Xuân Mai:
"Chắc là sinh thêm một thằng con trai thứ ba."
Đinh Nhan và Trần Thụy đã có hai con trai, chắc chắn muốn có thêm một cô con gái. Việc nói cô sau này sinh một cô em gái mập mạp cũng là để lấy lời hay ý đẹp, cho vui cửa vui nhà. Lục Xuân Mai lại cố tình nói ngược, đặc biệt là vào ngày Tết.
Điền Tú Chi cười xòa:
"Dù là con gái hay con trai, đều là bảo bối của nhà họ Trần mình, đều thương yêu như nhau. Mau ăn đi, trời lạnh, thức ăn nhanh nguội lắm."
Nói xong, bà gắp thức ăn cho 4 đứa trẻ.
Đinh Nhan quét mắt nhìn qua tướng mạo của Lục Xuân Mai.
Tục ngữ có câu tướng do tâm sinh, quả không sai chút nào. Chỉ cần nhìn sự thay đổi tướng mạo của Lục Xuân Mai là biết.
May mắn là sau Tết họ sẽ chuyển lên huyện, sau này ai đi đường nấy, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Ăn cơm tất niên xong, Trần Thụy dẫn 4 đứa trẻ đi đốt pháo, b.ắ.n pháo hoa.
Trần Nhã Quyên và Trần Nhã Lệ là con gái nên sợ pháo, còn Đại Bảo và Tiểu Bảo thì chơi đến phát điên, nhảy nhót tung tăng trong sân, náo loạn đến 10 giờ, nhà Trần Tường mới về nhà mình.
Đinh Nhan hỏi Điền Tú Chi:
"Mẹ, ngày mai lì xì, nên lì xì bao nhiêu?"
Kiếp trước Đinh Nhan chỉ nhận tiền lì xì, chưa từng lì xì cho ai bao giờ, cũng không biết lì xì bao nhiêu là hợp lý, tóm lại là không thể lớn hơn tiền lì xì của Điền Tú Chi và Trần Trung Hòa.
Điền Tú Chi:
"Bốn đứa trẻ, cha mẹ mỗi người lì xì 10 đồng. Còn con và chị dâu con, vẫn như mọi năm, mỗi đứa trẻ 2 đồng."
Dù sao cũng là hai đứa trẻ, cho bao nhiêu thì cả hai bên đều không bị thiệt.
Đinh Nhan: "Vâng."
Điền Tú Chi dặn dò cô:
"Con và Thụy t.ử đừng thức khuya nữa, về phòng ngủ một lát. Sáng mai còn phải dậy sớm đi chúc Tết."
Đinh Nhan biết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền