ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Việc chuyển nhà được định vào ngày Mười Ba tháng Giêng.

Trước khi chuyển nhà, Điền Tú Chi gọi cả vợ chồng Trần Tường đến. Điền Tú Chi có một mẫu rưỡi ruộng lúa và ba phân đất trồng rau. Người chuyển đi, đất không thể bỏ hoang, hơn nữa cơ nghiệp ở nhà sau khi chuyển đi cũng cần người trông nom, vì dù sao sau này vào dịp lễ Tết vẫn phải quay về.

Những việc này đều giao cho vợ chồng Trần Tường.

Trước Tết, Điền Tú Chi đã nói qua với Trần Tường. Hôm nay gọi đến là để chính thức giao phó.

Trần Trung Hòa nói với Trần Tường:

"Một mẫu rưỡi đất của mẹ con, sau này giao hết cho con trồng. Con cũng không cần nộp thóc. Nhà có ba sổ lương thực, không thiếu phần ăn của mẹ con."

Trần Tường lại không đồng ý:

"Sổ lương thực là sổ lương thực. Con trồng đất của mẹ, vẫn phải nộp lương thực. Con cũng không đưa nhiều, mỗi năm đưa cho hai người 200 cân lúa mì, 300 cân ngô..."

Hiện tại năng suất lúa mì cơ bản là hơn 400 cân một mẫu. Một mẫu rưỡi đất, tính toán tối đa cũng chỉ thu được khoảng 600 cân lúa mì. Trừ đi phần công lương bắt buộc phải nộp, chỉ còn lại chưa đầy 500 cân. Trần Tường lại nộp cho Điền Tú Chi 200 cân nữa, vậy là họ cực khổ làm một năm, cuối cùng chỉ còn lại khoảng hơn 300 cân lúa mì.

Lục Xuân Mai có vẻ không vui, lén lút đá Trần Tường. Trần Tường không để ý đến cô ta, tiếp tục nói:

"Trong thành phố khó xay xát bột, lúc đó con xay xong sẽ mang đến cho hai người. Bột mì mua ngoài không ngon bằng bột nhà tự xay, cũng để Đại Bảo Tiểu Bảo thay đổi khẩu vị."

Trần Tường nhất quyết muốn nộp, Trần Trung Hòa và Điền Tú Chi cũng chiều ý anh. Họ nghĩ sau này sẽ bù đắp thêm cho nhà vợ chồng cả, dù sao cũng không thể để vợ chồng cả chịu thiệt.

Chìa khóa nhà cũng giao cho Trần Tường một chiếc, dặn anh thường xuyên đến mở cửa sổ thông gió cho nhà.

Trần Tường và Lục Xuân Mai về nhà, Lục Xuân Mai liền oán trách Trần Tường:

"Anh sao không bàn bạc với em, tự mình quyết định nộp cho mẹ 200 cân lúa mì?"

Trần Tường ngạc nhiên:

"Anh nói với em rồi, lúc đó em cũng đâu có phản đối."

Lục Xuân Mai nói:

"Nhưng em cũng không nói đồng ý. Vợ chồng lão Nhị bây giờ một tháng kiếm được bao nhiêu tiền? Không nói đâu xa, chỉ riêng Đinh Nhan, em ước chừng trong tay cô ấy bây giờ ít nhất cũng có mấy vạn đồng tiền tiết kiệm. Mẹ vào thành phố, cũng sắp mở tiệm may, một tháng chắc chắn cũng kiếm được không ít. Họ ai nấy đều rủng rỉnh tiền bạc, cũng chẳng thèm số lương thực này. Anh còn hăm hở đòi nộp lương thực cho họ. Anh có nghĩ đến nhà mình không, cực khổ làm một năm, cuối cùng chỉ còn lại hơn 300 cân lúa mì, vậy chúng ta cố gắng để làm gì..."

Trần Tường nói:

"Chúng ta còn thu được không ít ngô và đậu tương mà."

Lục Xuân Mai nói:

"Ngô và đậu tương đáng được mấy đồng tiền."

Trần Tường nói:

"Nếu em không muốn trồng, anh sẽ nói với bố mẹ, bảo họ giao cho người khác trồng. Trong thôn có rất nhiều người muốn trồng."

Lục Xuân Mai im lặng. Sao cô ta lại lấy phải một người cục mịch như thế này!

Cuộc sống hai nhà vốn dĩ không chênh lệch là bao, bây giờ một nhà bay vút lên trời, còn nhà họ vẫn giậm chân tại chỗ. Hôm trước dì Quế Chi gặp cô ta, còn đùa cô ta, nói là có phải Điền Tú Chi và Trần Trung Hòa thiên vị, cầu xin Bồ Tát rồi giao hết vận

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip