ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Danh Viện Quân Hôn

Chương 13. Sáng Mắt

Chương 13: Sáng Mắt

Bàn tay run rẩy của ông lão vươn ra, chạm vào viên đá kỳ lạ. Ánh sáng xanh lam bỗng chốc bùng lên, bao trùm lấy cả căn phòng. Trước đó, ông đã dành cả đêm để nghiên cứu những ký tự cổ trên phiến đá, mong tìm ra lời giải cho căn bệnh quái ác đang dần cướp đi thị giác của mình. Ông tuyệt vọng, gần như buông xuôi. Nhưng rồi, một tia hy vọng lóe lên khi ông tình cờ đọc được một dòng chữ, nói về một viên đá có khả năng chữa lành mọi bệnh tật.

Cơn đau nhức buốt lan tỏa khắp đôi mắt. Ông nhăn mặt, cố gắng chịu đựng. Ánh sáng dường như đang hút cạn năng lượng của ông. Sau một hồi vật lộn với cơn đau, ông dần cảm nhận được sự thay đổi. Mọi thứ xung quanh bắt đầu hiện ra rõ nét hơn. Màu sắc trở nên sống động, hình ảnh sắc nét đến kinh ngạc. Ông mở to mắt, kinh ngạc nhìn mọi thứ.

Trước đây, thế giới của ông chỉ là một mảng xám xịt, mờ ảo. Giờ đây, ông có thể nhìn thấy từng chi tiết nhỏ nhất trên những đồ vật quen thuộc. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những hàng cây xanh mướt đang đung đưa trong gió. Lũ chim hót líu lo trên cành cây, ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống vạn vật, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Ông đã nhìn thế giới bằng đôi mắt mới.

Cuối cùng, ánh sáng dịu dần rồi tắt hẳn. Viên đá trở nên lạnh lẽo và vô tri. Ông lão ngồi phịch xuống ghế, thở dốc. Ông đưa tay lên dụi mắt, không tin vào những gì mình vừa trải qua. Phép màu đã xảy ra.