Chương 291: Tạm Thời Tha Thứ
Quý Hành Tung xuất hiện, không thể nghi ngờ đã mang lại niềm an ủi lớn lao cho mọi người ở trấn trên. Người mặc quân trang, vào lúc mọi người lâm vào thời khắc nguy hiểm luôn có vẻ đáng tin cậy đến bất ngờ.
Lúc trước Chương Dạng không chắc chắn Quý Hành Tung cũng ở chỗ này, nhưng bây giờ đã biết, cho nên không tránh khỏi cảm thấy lo lắng, muốn biết tình hình bây giờ của Quý Hành Tung như thế nào rồi.
"Được." Quý Hành Tung gật đầu.
"Anh sai rồi, sau khi trở về cô Chương muốn đánh muốn phạt, anh đều chấp nhận. Sau này chắc chắn sẽ không như vậy nữa, lúc này cô Chương đừng lo lắng nữa, được không?"
Quý Hành Tung thấp giọng nói, trên mặt hiện ra một nụ cười yếu ớt, anh duỗi tay ôm Chương Dạng đang ngồi trước mặt vào trong lòng mình, nghiêm túc cam đoan.
Chương Dạng cảm thấy dưới tình huống như vậy mà Quý Hành Tung lại ôm cô thì chính là phạm quy, nhưng cô cũng không dám giãy giụa quá mạnh, sợ trên người Quý Hành Tung còn có thương nào khác mà cô không nhìn thấy.
Tuy rằng bây giờ Chương Dạng không có cách nào khiến anh đưa ra lời bảo đảm sau này sẽ không bị thương nữa, nhưng điều anh có thể cam đoan là sau này sẽ càng thêm cẩn thận, sẽ không dễ dàng bị thương khiến người nhà lo lắng.
Cô dùng sức chớp chớp mắt, cố gắng thu lại chút lóng lánh nơi khoé mắt:
"Tạm thời tha thứ cho anh lần này đấy."
Chương Dạng nhỏ giọng nói, cô thỏa hiệp với Quý Hành Tung.
Chờ đến khi trời sáng hẳn, lượt bộ đội cứu viện thứ ba đã tới rồi, đồng thời còn mang đến vật tư cứu viện.
Quý Hành Tung trở lại tiền tuyến, Chương Dạng lại ở lại chỗ cũ, trấn an quần chúng. Đồng thời, hiện trường còn có không ít người bị thương, Chương Dạng còn muốn chăm sóc người bệnh với vài người hiểu biết sơ qua kiến thức điều dưỡng cơ bản.
Lửa trong núi không thể được dập nhanh như vậy được, các nhân viên công tác ở tuyến đầu hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ có người bị thương. Thời gian này vừa lúc thay phiên công việc, một nhóm người được thay ra cần đến nhân viên chữa bệnh.
Vốn trấn trên có trạm xá, bên trong cũng có bác sĩ hộ sĩ, nhưng trạm xá ở vùng núi xa xôi như vậy, cho dù là bác sĩ hay là hộ sĩ thì đều ít đến đáng thương.
Cho nên khi Chương Dạng nghe thấy yêu cầu cần một người biết một chút kiến thức điều dưỡng cơ bản thì vội thu bàn chân đã bước một nửa vào trong lều lại, đi tới đội ngũ chi viện.
Chờ đến khi ăn cơm, Chương Dạng mới thở dài một hơi nhẹ nhõm. Cô và mấy người Ninh Tu Tư ngồi ở một chỗ, mấy người đã mệt đến không muốn nói chuyện. Ở chỗ này, có rất nhiều người không hiểu về kiến thức điều dưỡng, nhưng mấy người ở toà soạn báo bọn họ, đều đã từng được học những kiến thức liên quan ở đại học, cho nên thời gian này, bốn người ai cũng không có thời gian nghỉ ngơi.
Chương Dạng bưng mì ăn liền trước mặt lên, một ngụm mì nóng hầm hập này cũng đã xem như "Hàng xa xỉ" trong đống vật tư cứu viện. Thật ra cô đã cảm thấy đói bụng từ lâu, nhưng bây giờ cũng không có cảm giác muốn ăn, ôm bát mì nhìn về phía dưới chân núi nhìn lại.
Cô không thể qua đó gây thêm phiền, mà Quý Hành Tung dường như cũng chỉ có thể xuất hiện một lúc vào buổi sáng như vậy thôi, sau đó thì không thấy bóng dáng đâu.
Vừa đi xuống, Chương Dạng còn chưa nhìn thấy Quý Hành Tung, ngược
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền