Chương 3: Cơ Hội Đào Tẩu
Chương Dạng còn chưa nghĩ ra được mình nên làm gì bây giờ. Nhân viên trên tàu không tuần tra tới thùng xe này của bọn họ, đêm khuya tựa hồ mọi người đều đã ngủ say hết rồi. Cùng với tiếng xe lửa chạy "rầm rập", tiếng động do Bả Cước Nam và bà cụ kia đi lại tạo ra tựa hồ không đáng nhắc tới.
Trong khi đó, người đàn ông trẻ tuổi ngủ phía dưới giường của Chương Dạng, cùng với cô gái trẻ đối diện, vốn là cùng nhau tới đây. Trước đó, hai người đều mua vé ghế ngồi cứng, chuẩn bị ngồi xe cả đêm tới Quảng Châu làm việc. Vì thời gian đi từ Hà Bắc tới Quảng Châu quá dài nên họ đến chỗ giường nằm xem có chỗ hay không, không ngờ lại tìm được nên dứt khoát ngủ lại.
Biến cố xảy ra chỉ trong chớp mắt.
"Quyên Nhi?" Người đàn ông trẻ tuổi nằm giường dưới Chương Dạng trong lúc mơ hồ có cảm giác như có bóng người đang lắc lư trước mắt mình, còn tưởng rằng là cô gái nằm đối diện nên theo bản năng duỗi tay ra bắt lấy rồi hỏi: "Cô đi đâu?"
Một cái bắt tay này lại gây ra chuyện.
Bàn tay thô ráp che kín nếp nhăn của bà lão, khi vuốt lên tay sao có cùng loại cảm giác với bàn tay non mịn mềm mại của thiếu nữ được? Cơ hồ ở nháy mắt đó, người đàn ông nằm giường dưới của Chương Dạng lập tức từ trên giường ngồi dậy. Khi nhìn thấy cô gái đi cùng mình tới bị người xa lạ kéo đi, anh ta còn chưa kịp kêu ra tiếng thì Bả Cước Nam đã cầm chiếc khăn tay tẩm thuốc mê bưng kín miệng người đàn ông.
Chương Dạng thấy thế đã không còn suy xét được nhiều như vậy. Cô lấy chiếc đèn pin sắt bên cạnh gối đầu, gọi nhân viên tàu, đồng thời ném thật mạnh chiếc đèn pin về phía Bả Cước Nam ở phía dưới.
Động tĩnh bên này gây ra quả nhiên hấp dẫn được không ít người chú ý. Bả Cước Nam cũng bởi vì chiếc đèn pin mà Chương Dạng ném xuống, đập trúng không khác gì bị cục sắt đập vào đầu, hai mắt đầy sao, buông lỏng người đàn ông nằm phía dưới kia ra.
Nhưng Chương Dạng không thể ngờ được rằng, khi thấy bà già kia và Bả Cước Nam sắp bị người khác bắt lấy, Bả Cước Nam móc một cây súng ngắn từ trong túi ra, nhắm ngay những người bị làm ồn tỉnh dậy đang thăm dò tới đây.
"Đừng ai nhúc nhích!" Bả Cước Nam hét lớn một tiếng. Gã đã đoán trước được tình huống trước mắt. May mắn hiện giờ xe lửa cũng đã đến trạm, cho nên gã vẫn còn cơ hội đào tẩu.
Biện pháp tốt nhất để đào tẩu đương nhiên là phải mang theo con tin. Tuy nhiên, trước mắt chính mình có cô gái mang giày vải đã hôn mê ngã xuống, mang theo chạy trốn không quá tiện.
Rất nhanh ánh mắt Bả Cước Nam dừng lại ở trên người của Chương Dạng.
Lúc này, đèn trên đỉnh đầu của gian giường nằm đã bị mở lên, gương mặt trẻ tuổi của Chương Dạng cũng lọt vào trong mắt Bả Cước Nam. Giờ phút này gã cũng không cảm thấy Chương Dạng có vẻ ngoài xinh đẹp bao nhiêu, khi nhìn người ta ánh mắt cũng chỉ còn lại sự hung tợn.