Chương 337: Pháo Hoa
Sau hôn lễ, chớp mắt đã đến tết. Hai người Chương Dạng và Quý Hành Tung đều trở về đại viện vào đêm giao thừa.
Quý Hành Tung vừa lái xe qua đồn biên phòng, Chương Dạng hạ cửa kính xe xuống, đã nghe thấy tiếng pháo vang bùm bùm cách đó không xa. Trong không khí, dường như đều tràn ngập mùi lưu huỳnh.
Quý Hành Tung không có hứng thú đối với những chuyện này. Khi còn nhỏ đã chơi đến mức không muốn chơi pháo hoa pháo trúc, sau khi lớn lên thì làm gì có chuyện gì khiến nhiệt huyết sôi trào bằng bắn súng chứ? Nhưng Chương Dạng vừa nghe thấy tiếng đã duỗi dài cổ, liên tiếp nhìn ra bên ngoài. Nhìn dáng vẻ kia có vẻ rất tò mò.
Sau khi bước vào nhà, Quý Hành Tung mới phát hiện sự khác lạ của Chương Dạng.
"Thích không?" Quý Hành Tung hỏi.
Chương Dạng gật gật đầu:
"Cảm giác chỉ khi còn nhỏ mới được trải qua, mười mấy năm không được chơi rồi."
Ở nước ngoài, không khí tết không nồng đậm đến vậy. Hơn nữa, ở nước ngoài cũng không có người bắn pháo hoa pháo trúc, cô hầu như không nhìn thấy có nơi bán mấy thứ này. Duy nhất thấy, chính là pháo hoa đầy trời giống như sao băng vào ngày hội hoặc vào ngày đầu năm mới kia.
Chỉ nhìn pháo hoa nổ tung trên bầu trời, làm sao sảng khoái bằng tự mình được cầm gậy pháo hoa trong tay chứ? Cảm xúc hâm mộ trong đôi mắt Chương Dạng sắp tràn cả ra ngoài.
Quý Hành Tung thấy thế, không khỏi cảm thấy buồn cười, lại cảm thấy cô ngây thơ đến đáng yêu.
"Em đã lớn đến mức nào rồi mà còn thích mấy thứ đồ chơi con nít này hử?"
Quý Hành Tung hỏi.
Chương Dạng còn lẩm bẩm trong miệng tỏ vẻ không hài lòng với Quý Hành Tung:
"Sao mà lại thành ngây thơ rồi hả? Không phải là em chỉ muốn nhìn pháo hoa một chút thôi sao, Quý Hành Tung, anh là đồ không có tim!"
Chương Dạng căm giận lên án nói.
Tuy nói như vậy, nghe có vẻ rất ghét bỏ, nhưng sau khi dừng lại xe, Quý Hành Tung lại vòng qua đầu xe, đi đến bên phía của Chương Dạng, duỗi tay đỡ cô từ xe jeep xuống, lại không đi thẳng đến căn nhà hai tầng gạch đỏ trước mặt mà lại đi về phía ngược lại, đi thẳng ra cửa đại viện.
Quý Hành Tung lại bị cô chụp mũ, tức giận muốn duỗi tay véo khuôn mặt cô:
"Thế bây giờ còn đi mua pháo hoa nữa hay không?"
Quý Hành Tung hỏi.
Chương Dạng mím môi nháy mắt đã đổi sắc mặt, lập tức quay đầu lại, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Quý Hành Tung, sự hưng phấn ở trên mặt cô căn bản không cần nhiều lời cũng biết.
"Thật hả?" Chương Dạng chủ động ôm lấy cánh tay Quý Hành Tung, hận không thể dán chặt lên người anh:
"Anh biết ở đâu có bán hả?"
...
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai chiếu rọi, cũng là lúc Chương Dạng tỉnh giấc. Ai cũng không thể hiểu được tâm trạng của Quý Hành Tung khi mỗi sáng tỉnh lại, thấy Chương Dạng nằm bên cạnh anh, giống như cả trái tim đều bị người trước mắt lấp đầy. Mà lúc Chương Dạng tỉnh dậy mở to mắt nhìn anh, vẻ buồn ngủ mơ mơ màng màng trên mặt, rồi lại tin tưởng dựa vào mình, cảm giác thỏa mãn trong lòng anh tức khắc lên tới đỉnh núi. Loại cảm giác vui mừng và yêu thương này dường như muốn tràn ra ngoài.
Quý Hành Tung đã duỗi tay đưa khăn lông qua:
"Lau mặt cho tỉnh nào."
Chương Dạng không nhúc nhích, ngược lại ngước mặt về phía Quý Hành Tung, ý tứ của động tác này rất rõ ràng.
Quý Hành Tung thấy thế, không khỏi bật cười một tiếng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền