Chương 373: Cậu Nhỏ
Một tuần sau khi Quý Thư Lễ được sinh ra, Chương Năm liền đi vào núi làm thực nghiệm. Anh phải mất bốn tháng trước khi trở lại từ nơi không có liên lạc và gần như bị cô lập với thế giới.
Khi Chương Năm vừa bước vào cửa, anh đã nghe thấy tiếng trẻ con "ê a", điều này lập tức thu hút sự chú ý của anh. Cùng lúc ấy, Chương Dạng và Quý Hành Tung cũng vừa trở lại đại viện để ăn tối.
Chương Năm vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy cách đó không xa trên sô pha, có một cô gái nhỏ mềm mại như mây, bị người ôm, nằm ở trên sô pha. Nghe được động tĩnh, cô bé cố gắng ngẩng đầu ngây ngốc nhìn về phía anh. Cục thịt béo múp mũm mĩm thật sự đáng yêu đến mức phạm quy.
Có lẽ ở trong mắt Quý Thư Lễ, Chương Năm chỉ là một người xa lạ, nhưng cô bé không hề sợ người lạ, mà còn cảm thấy vô cùng mới lạ. Vốn dĩ Quý Thư Lễ còn đang nghiêm túc ăn bàn tay nhỏ bé của mình, chảy nước miếng, nhưng khi nhìn thấy Chương Năm, cô bé không ngừng ậm ừ, cũng không thèm gặm nhấm bàn tay nhỏ, siết chặt bàn tay nhỏ bé đang chảy nước dãi của mình, vẫy vẫy tay liên tục kêu "ê a ê a" với Chương Năm.
Chương Năm cũng không khách sáo chút nào, trực tiếp coi tiếng ê a của cô gái nhỏ là một lời chào đón. Anh vui mừng đi vào, sau khi rửa sạch tay liền đến trước sô pha, muốn dùng một tay bế lên cô bé đang cố gắng ngẩng đầu.
Chương Dạng buông Quý Thư Lễ ra. Cô bé nhỏ cũng rất biết giữ thể diện, khi được ông cậu nhỏ xa lạ ôm vào lòng, cô bé không sợ hãi chút nào, cũng không khóc, mà dùng một đôi mắt to tròn nhìn chăm chú vào người trước mặt, nắm tay nhỏ múp máp cũng quơ quơ trước mặt Chương Năm, thành công lau sạch tất cả nước miếng mà mình vừa gặm trên tay vào mặt Chương Năm.
Chương Năm, người có thói ở sạch: "..."
Trên mặt anh vừa mới lộ ra một chút biểu cảm ghét bỏ, ngay lập tức liền cảm nhận được những ánh mắt của người lớn trong phòng khách. Chương Năm chỉ hơi cau mày, nhưng lúc này anh bắt buộc phải thả lỏng.
"Cháu thật là tiểu tổ tông."
Chương Năm nhìn cô gái nhỏ trong ngực, không biết bản thân vừa mới mang đến loại áp bức gì cho anh, bất đắc dĩ nói. Quý Thư Lễ đương nhiên không hiểu anh đang nói gì. Cô bé chính là một cô gái nhỏ không biết sợ trời đất, bất kể là bị Chương sư trưởng ôm đi ra ngoài, vẫn là Quý tham mưu ôm đi ra ngoài, đều vui tươi hớn hở, nhìn thấy mọi người trong đại viện, cho dù không quen biết một ai thì cũng không ngần ngại nở một nụ cười dễ thương. Nụ cười đó giống như hạ gục những người lớn tuổi trong khu đại viện.
"Biết ta là ai sao?"
Chương Năm hỏi.
Quý Thư Lễ:
"A ô ô."
Chương Năm:
"Ta là cậu nhỏ, kêu cậu đi."
Quý Thư Lễ:
"A ô ô."
Chương Năm vẫn chưa từ bỏ ý định:
"Gọi đi, cậu nhỏ."
Cả nhà dở khóc dở cười khi nghe điều này. Quý Thư Lễ mới bao nhiêu tuổi? Đừng nói đến chuyện gọi người, ở cái tuổi này còn đang cố
"ngẩng cao đầu"
, chắc chỉ có các bạn cùng trang lứa mới hiểu cô bé đang nói gì, còn người lớn thì không thể hiểu nổi.
Quý Thư Lễ bị đôi tay của anh kẹp dưới nách, nhấc người lên giữa không trung. Thấy đối phương cư nhiên không ôm mình xoay vòng tròn như ba ba cùng ông nội ông ngoại, con bé có chút không kiên nhẫn, trừng mắt nhìn chằm chằm vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền