Tạ Quỳnh suy nghĩ rất lâu nên dẫn ai đi cùng, dù sao bây giờ cô vẫn đang làm việc, không thể để người khác biết cô đang tìm việc khác. Tìm bạn bè thì sợ bọn họ lỡ miệng nói ra, cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại, cô tìm đến chị dâu mình là Phương Ly. Phương Ly có tính cách cẩn trọng, xử lý mọi việc có chừng mực, rất phù hợp.
Nghĩ thông suốt, Tạ Quỳnh nói trước với Phương Ly, nhờ chị ấy vào Chủ nhật đi cùng. Phương Ly vui vẻ đồng ý.
Sáng Chủ nhật, Tạ Quỳnh ăn cơm xong thì đi tìm Phương Ly nhập hội trước. Hai người lên xe buýt, đi đến Xưởng may Trác Việt. Xe chạy thẳng về phía trước, dần rời xa khu trung tâm của mỏ dầu, đi được khoảng hơn nửa tiếng, hai người xuống xe ở vùng ngoại ô phía nam Tề Xuyên. Theo chỉ dẫn của Đinh Lăng Dao, hai cô đi về phía Nam thêm hơn một trăm mét nữa, cuối cùng cũng nhìn thấy cổng lớn của xưởng may Trác Việt.
Đây là một tòa nhà hai tầng hình chữ U, diện tích rất rộng, tấm biển lớn với bốn chữ “Trang Phục Trác Việt” treo cao ở chính giữa.
Phương Ly quét mắt nhìn một lượt, nhỏ giọng nói: “Trông hoành tráng thật đấy.”
Tạ Quỳnh ừ một tiếng, tận mắt nhìn thấy cũng có chút ngạc nhiên.
Đinh Lăng Dao đứng ở cổng liên tục nhìn những người qua lại, thấy một chiếc xe buýt chạy qua thì đoán chắc là bọn cô đã đến, vội vàng đi tới nhiệt tình đón: “Tiểu Quỳnh, đến rồi à.”
Tạ Quỳnh gật đầu, giới thiệu Phương Ly: “Đây là chị dâu của tôi, Phương Ly, cô cứ gọi chị ấy là cô giáo Phương là được.”
Phương Ly thoải mái đưa tay ra chào cô ấy: “Chào cô, nghe nói cô làm việc ở cửa hàng vải, nhờ cô chiếu cố Tiểu Quỳnh nhà tôi nhiều.”
Đinh Lăng Dao cũng đưa tay ra: “Cô giáo Phương, cô khách sáo quá.”
“Đến đây, đến đây, tôi giới thiệu cho hai người. Đây là Phó giám đốc của Trang Phục Trác Việt, Phương Huệ Trân.”
Tạ Quỳnh vừa rồi đã chú ý đến Phương Huệ Trân đứng cạnh Đinh Lăng Dao. Bà ta trông khoảng bốn mươi lăm tuổi, mặt vuông mũi cao, đôi mắt rất sáng, tóc búi gọn ra sau tai, để lộ vầng trán thanh tú. Hôm nay bà ta mặc một bộ vest kẻ caro màu xám đơn giản, gọn gàng, bên dưới là chân váy ngắn cùng bộ, đi giày da mũi nhọn gót thấp, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai lấp lánh, trông khí chất phi phàm, thời thượng và nổi bật.
Phương Huệ Trân lúc này cũng đang đánh giá Tạ Quỳnh. Cô gái trẻ trước mặt không lớn tuổi lắm, buộc tóc đuôi ngựa thấp, tóc đen mắt đen, đôi mắt to chớp chớp, mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, khí chất đơn thuần mộc mạc, toát lên vẻ thân thiện. Thông thường, kiểu người này dù đẹp đến đâu cũng dễ bị chìm nghỉm giữa đám đông, nhưng cô lại cao ráo, cực kỳ khó bị bỏ qua, là kiểu người dù không nói gì cũng đủ để gây ấn tượng sâu sắc.
Phương Huệ Trân có chút ngạc nhiên. Lần đầu tiên bà ta nhìn thấy những chiếc váy do Tạ Quỳnh may, đặc biệt là chiếc váy dài màu xanh lá ôm sát người, thiết kế táo bạo đến mức sánh ngang với Hồng Kông, Đài Loan và nước ngoài. Bà ta theo bản năng cho rằng đối phương là một người khó gần, tính cách quái gở ngông cuồng, có chút cô độc. Không ngờ khi gặp mặt thực tế, người thiết kế hai chiếc váy này lại là một cô gái ngoan hiền, xinh đẹp và có tướng phúc hậu.
Ngược lại, Phương Ly đi bên cạnh cô, tóc cắt ngắn, ánh mắt sắc sảo và thông minh hơn nhiều, giống như một người chuyên gia.
Phương Huệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền