Chương trình TV buổi tối thú vị hơn buổi chiều, cộng thêm trong nhà có thêm người, cuối cùng Tạ Quỳnh cũng cảm thấy không còn chán như trước, ăn xong bữa tối, cô lại ngồi trên sofa, chờ Triệu Duy Thành gọt táo.
Cửa bị gõ.
Tạ Quỳnh giờ làm gì cũng tích cực, nghe thấy tiếng gõ cửa lập tức đi mở, Dương Phỉ ôm con gái hơn hai tuổi đứng ở cửa, mỉm cười tươi: “Chào buổi tối.”
Chị ta nắm tay con gái vẫy vẫy với Tạ Quỳnh, chỉ dẫn cô bé nói: “Tiểu Nguyệt, chào dì nhé.”
Cô bé Lý Lam Nguyệt hai tuổi trắng trẻo đáng yêu, đã có thể nói một số từ cơ bản, biết tên mình, theo mẹ nói: “Tiểu Nguyệt, chào dì nhé.”
Hai người lớn nghe vậy đều cười, Tạ Quỳnh mời bọn họ vào, “Mau vào trong đi.”
Tạ Quỳnh chú ý thấy phía sau Dương Phỉ còn một cái túi lớn, chị ta cũng xách mang vào, Tạ Quỳnh thắc mắc hỏi: “Đây là gì vậy?”
“Không có gì, con gái tôi đã hơn hai tuổi rồi, trước đây mua nhiều đồ không dùng được nữa, tôi nghĩ con nhà chị tháng sau sẽ sinh, hai hôm nay đặc biệt sắp xếp một đống đồ, giặc sạch gửi cho anh chị, chị yên tâm, đều chưa dùng qua, trẻ con lớn nhanh, tránh mất tiền vô ích.”
Dương Phỉ đặt con gái xuống, mở túi nylon, lần lượt lấy ra trình bày, “Chị xem cái chuông lắc này, âm thanh hay chưa!”
“Cái chậu tắm bằng gỗ này cũng rất tiện, trẻ dưới một tuổi dùng rất vừa, lớn hơn một chút thì không dùng được nữa.”
“Tôi nghĩ chị là thợ may, chắc chắn không thiếu quần áo cho con, nhưng giày có thể không đủ, đôi giày này đều là tôi và ba của đứa nhỏ mua ở trung tâm thương mại, chất lượng rất tốt, Tiểu Nguyệt chưa đi ra ngoài bao nhiêu lần, chị xem đế giày này, không thấy dấu hiệu mòn nào.”
Tháng sau con sẽ ra đời, những thứ như chậu tắm, đồ chơi và giày, bất kỳ bậc phụ huynh nào có trách nhiệm cũng đã sớm mua cho con, Tạ Quỳnh nén bực nghe chị ta nhiệt tình giới thiệu xong, giọng điệu lạnh lùng nói: “Xin lỗi, chúng tôi là đứa đầu lòng, cũng là đứa con duy nhất trong nhà, nên không muốn cho đứa nhỏ dùng đồ đã dùng qua.”
Trước đây cuộc sống không khá giả, trong gia đình việc truyền lại quần áo cho trẻ nhỏ rất bình thường, Triệu Duy Thành hồi nhỏ cũng đã mặc đồ cũ của anh trai, bao gồm cả việc bạn bè và người thân tặng quần áo cũng rất phổ biến, hồi đó dù là đồ rách cũng đều biết ơn mà nhận.
Làm bố mẹ, thà làm khổ mình cũng không muốn khổ con, huống chi vợ chồng hai người không phải không có khả năng, Triệu Duy Thành mặc dù biết Dương Phỉ có thể là tốt bụng, nhưng nghe xong trong lòng cảm thấy không thoải mái, càng không cần nói đến Tạ Quỳnh, suy nghĩ người này tối khuya như thế này, đếm tìm chúng tôi gây khó chịu sao.
Tạ Quỳnh nói câu này hoàn toàn không nể mặt, Dương Phỉ sững sờ, không ngờ những lời này lại phát ra từ miệng cô, trước đây gặp chị ta đều thấy cô cười tươi, chị ta cũng luôn nghĩ trong hai người bọn họ, Tạ Quỳnh là người dễ gần hơn cả.
Triệu Duy Thành thì tính tình tốt giải thích: “Cảm ơn chị, đã lo lắng rồi, những thứ này đều rất tốt, nhưng chúng tôi thực sự không cần, những gì cần mua đều đã mua rồi.”
Lý Lam Nguyệt còn nhỏ nhìn thấy đồ chơi quen thuộc, cầm cái chuông lắc lắc hai cái.
Triệu Duy Thành lại nói: “Ý tốt của chị chúng tôi xin nhận, nhưng trẻ còn nhỏ, vẫn để cho Tiểu Nguyệt chơi đi.”
Âm thanh trong trẻo của cái chuông lắc đánh thức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền