Con trai ở nhà một mình, Tô Linh không yên tâm ra ngoài lâu, không nói chuyện được bao lâu đã về, Triệu Duy Thành tiếp đãi một đợt khách này đến đợt khách khác, phải đến hơn mười giờ mới hoàn toàn xong, anh trở về phòng ngủ, con gái Xuân Vũ đang nằm trong lòng Tạ Quỳnh bú sữa, Triệu Duy Thành mệt rã rời, nằm ngửa trên giường, nhẹ nhàng nói: “Có vẻ như tiệc đầy tháng phải tổ chức nhiều bàn hơn, có thể là vì vụ hỏa hoạn trước đó, lần này có nhiều người đến quá.”
Tạ Quỳnh hỏi anh: “Anh nhớ ai không? Chúng ta sau này phải trả nhân tình nữa.”
Triệu Duy Thành suy nghĩ một chút, “Hầu hết mọi người trong tòa nhà này đều đã đến, còn lại đa số là đồng nghiệp của chúng ta, anh đều nhận mặt được, có một số không quen lắm, lát nữa anh sẽ ghi lại trong sổ tay, rồi đối chiếu với số quà trong phòng khách, chắc sẽ không thiếu ai.”
Tạ Quỳnh gật đầu, “Nhân lúc còn nhớ, nhanh chóng ghi lại đi.”
Triệu Duy Thành như cá chép đả đỉnh mà bật dậy, lại quay về phòng khách để sắp xếp quà, Tạ Quỳnh cho con gái bú xong, đặt cô bé xuống ngủ, nghĩ đến việc ngày mai anh còn phải đi làm, một mình sắp xếp không biết đến mấy giờ, chậm rãi đứng dậy, ra phòng khách giúp anh cùng sắp xếp, một người đọc, một người dùng bút ghi chép, cuối cùng hai vợ chồng cũng kịp lên giường ngủ trước nửa đêm.
Triệu Mẫn Trinh là đứa trẻ dễ chăm sóc, trước khi ngủ bú một lần, nửa đêm lại bú một lần và thay tã, gần như có thể ngủ suốt cả đêm.
Sáng sớm, Đàm Diễm Hoa đã đến nhà chuẩn bị bữa sáng cho Tạ Quỳnh, Triệu Duy Thành thấy dì ta đã đến, yên tâm đi làm.
Trong ba tháng này, mỗi ngày ăn gì đều do Tạ Quỳnh quyết định, cô sẽ nói trước một hai ngày với Đàm Diễm Hoa.
Đàm Diễm Hoa nấu ăn khá ngon, ăn xong bữa sáng, cô lại ngủ thêm một tiếng hơn, tỉnh dậy thấy tinh thần sảng khoái, nhìn thấy con gái ngủ say, cô đi ra ngoài, trong bếp Đàm Diễm Hoa đang tranh thủ thời gian bé ngủ để chuẩn bị bữa trưa cho Tạ Quỳnh, thấy cô thì hỏi: “Ngủ có ngon không?”
Tạ Quỳnh duỗi người, “Rất tốt, lúc tôi ngủ Xuân Vũ có quấy không?”
Đàm Diễm Hoa trở đậu hũ trong nồi, cười lắc đầu, “Không có, Xuân Vũ rất ngoan, bú no sữa là ngủ, là đứa trẻ ngoan nhất mà tôi từng chăm sóc.”
“Bếp nhiều khói dầu, đừng vào đây, nửa tiếng nữa sẽ có cơm.”
Tạ Quỳnh cảm thán, thuê dì trông trẻ đúng là quyết định sáng suốt, quay người đi rửa mặt.
Bữa trưa là đậu hũ xào hành và gà hấp.
Ăn xong bữa trưa, Đàm Diễm Hoa dọn dẹp trong bếp, Tạ Quỳnh ở trong phòng cho con bú, nghe thấy tiếng gõ cửa, Đàm Diễm Hoa vội vàng rửa tay đi mở cửa, thấy một người đàn ông trung niên khí chất thanh nhã đứng ở cửa, cẩn thận hỏi: “Ông là?”
Tạ Khánh Bình đoán rằng đây chính là dì trông trẻ mà con gái con rể thuê cho cháu gái, khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Xin chào, tôi là cha của Tạ Quỳnh, đến thăm con bé.”
Tạ Quỳnh xuất viện lúc ông đang bận công việc không đến được, chỉ có thể tranh thủ thời gian nghỉ trưa để đến thăm.
Nhân viên công tác ở viện địa vật lý trong ấn tượng của Đàm Diễm Hoa, là do làm việc ngoài trời lâu ngày nên thường có làn da ngăm đen, tóc bạc, vẻ ngoài già nua mệt mỏi, dì ta còn nghĩ rằng đã lên chức trưởng phòng thì chắc chắn sẽ già nhanh hơn, nhưng không ngờ bố của Tạ Quỳnh nhìn lại trẻ như vậy, giống như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền