Hai vợ chồng cơm nước xong, Triệu Duy Thành nhớ lại lời đã hứa với Tạ Diễm trước đó, định rửa những tấm ảnh chụp con gái mấy ngày nay, ngày mai mang ra bưu điện gửi cho cậu. Sau khi tắm cho con gái xong, anh vào phòng bên, rửa ảnh trên bàn làm việc nhỏ của mình.
Lại là một ngày mới, vì đêm qua Xuân Vũ quấy khóc, cả hai đều không ngủ ngon, Triệu Duy Thành ngáp dài vội vã đi làm, Tạ Quỳnh lại ngủ thêm một chút, Đàm Diễm Hoa vẫn như hôm qua, chăm sóc em bé, chuẩn bị bữa trưa, đợi Triệu Duy Thành tan làm rồi mới rời đi.
Liên tiếp hai ngày trôi qua, sáng chủ nhật, Tạ Quân tự đạp xe đến nhà chị gái, không thể chờ đợi được nữa lao đến trước cái nôi, nhìn đứa bé nhỏ xíu bên trong, không nhịn được chống cằm cảm thán: “Chị này, con bé nhỏ quá ha.”
Tạ Quỳnh cười nói: “Sinh ra còn chưa đến một tuần, đương nhiên là nhỏ rồi.”
Tạ Quân nhẹ nhàng sờ tay Xuân Vũ, tò mò hỏi: “Mỗi ngày con bé ngủ bao lâu vậy?”
Tạ Quỳnh cười, “Có thể ngủ rất lâu, mỗi ngày ngoài ăn ra thì ngủ, 90% thời gian đều ngủ.”
Tạ Quân kêu lên, “Thật tốt quá, em cũng muốn sống như vậy.”
Tạ Quỳnh bất đắc dĩ, không nhịn được lải nhải thêm vài câu, “Em còn nhỏ, sao lại nghĩ đến việc sống như vậy, bây giờ nên nghĩ làm sao học hành chăm chỉ để thi đại học chứ, hết năm nay sẽ lên lớp 12 rồi, lúc này không cố gắng thì còn khi nào nữa.”
“Á á á á á… Không nghe không nghe, rùa niệm kinh.”
Tạ Quân bịt tai, đứng dậy muốn chạy, vội vàng nói với cô: “Chị, em muốn uống nước trái cây.”
Tạ Quỳnh thở dài một hơi, “Đi đi, trong tủ lạnh có, tùy ý lấy đi.”
Triệu Duy Thành ra ngoài mua sắm, ở trong bếp Đàm Diễm Hoa đang nấu bữa trưa.
Tạ Quân vui vẻ chạy vào phòng khách mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước trái cây lớn đặt lên bàn khách, rồi vào bếp tìm cốc để uống nước trái cây, Đàm Diễm Hoa chủ động đưa cho cô nàng một cái cốc thủy tinh, “Dùng cái này đi.”
Tạ Quân cười nhận lấy, “Cảm ơn dì.”
Cô nàng từ trước đến nay rất hòa đồng, rót xong nước trái cây lại mang cốc vào bếp xem Đàm Diễm Hoa cắt rau, “Dì, bữa trưa hôm nay ăn gì vậy ạ?”
Đàm Diễm Hoa giới thiệu từng món ăn cho cô nàng: “Hôm nay bữa trưa có ba món một canh, có sườn xào chua ngọt, rau muống xào, đậu hũ huyết vịt và canh trứng cà chua.”
Tạ Quân cười hì hì: “Mong chờ quá, tài nghệ nấu nướng của dì tốt ghê ạ.”
Đàm Diễm Hoa hỏi: “Cháu bao nhiêu tuổi rồi? Có đi học không?”
Tạ Quân mỉm cười: “Cháu á, năm nay cháu 16 tuổi, học lớp 11.”
Đàm Diễm Hoa lại hỏi: “Vậy học chắc cũng giỏi lắm nhỉ? Chị gái và anh rể đều là sinh viên đại học, cháu chắc chắn không kém đâu.”
Tạ Quân gãi đầu, cũng không khiêm tốn, “Cũng được ạ, không đạt được hạng nhất lớp, nhưng hạng năm thì vẫn ổn, dì này, cháu nói cho dì nghe, nhà cháu không có ai học kém cả, bố của cháu trước đây cuộc sống khó khăn như vậy vẫn có thể thi đỗ đại học, bọn cháu sao có thể sống ngày càng thụt lùi được chứ.”
Đàm Diễm Hoa tỏ ra đồng tình, cười theo, “Cũng đúng.”
Tạ Quân uống hết nửa cốc nước trái cây, không nói chuyện phiếm với dì ta nữa, lại trở về phòng ngủ, lúc này Xuân Vũ đã tỉnh, cô nàng theo sự hướng dẫn của Tạ Quỳnh, cẩn thận bế cháu gái đi dạo trên ban công.
Thời gian trôi qua từng ngày, rất nhanh đến tiệc đầy tháng của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền