Chương 110 -
"Xuân Hoa, em học năm mấy của cấp 2 rồi, có theo kịp việc học không?"
Tống Nguyệt Minh hỏi. Cô muốn hỏi kết quả thi của cô ấy như thế nào, trong phút chốc định nói liền thôi. Cô không muốn làm khó cho người em chồng, cô ấy nên làm một người chị dâu hòa thuận.
Ngụy Xuân Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm, cô ấy thực sự sợ chị dâu tiếp tục hỏi han, nếu hỏi tiếp về kì thi cuối kì, như thế sẽ rất khó chịu.
Hai người liền nói một chút chuyện phiếm, Ngụy Xuân Hoa cũng không ở lại lâu.
"Em có muốn ăn không?"
Tống Nguyệt Minh hỏi.
Ngụy Xuân Hoa lắc đầu:
"Em ăn rồi, mẹ nói khi nãy khoai còn chưa chín, nên vừa rồi không cho em mang lại đây."
Tống Nguyệt Minh vội vàng lấy một củ khác rồi đặt lên bàn, làn da của đứa trẻ mềm mại hơn. Ngụy Xuân Hoa nghiêng đầu nhìn Tống Nguyệt Minh cắn từng miếng nhỏ khoai lang nướng, lau tay tiếp tục đan áo len, rất đẹp, cô ấy và hai chị dâu kia khác rất khác nhau.
Tống Nguyệt Minh xoay người đi đến ngăn kéo trong phòng ngủ lấy một nắm kẹo nhét cho đứa cháu:
"Chị cũng không ăn, em cầm lấy rồi từ từ ăn."
"Không cần đâu ạ, em có rồi."
"Em cứ cầm lấy rồi từ từ ăn."
Dạo này làm đám cưới mới có nhiều kẹo để ăn, Tống Nguyệt Minh ăn hay không cũng không sao, nhưng nhân cơ hội này tạo một chút cảm tình với em chồng thì cũng là chuyện tốt.
Ngụy Xuân Hoa lại tiếp tục đỏ mặt, nhìn thấy Vệ Vân Khai trở về liền giống như chuột thấy mèo, chạy nhanh như chớp trở về viện cũ, làm cho Tống Nguyệt Minh kì lạ liếc mắt nhìn Vệ Vân Khai:
"Xuân Hoa rất sợ anh à?"
"Có một chút, anh luôn hỏi về thành tích học tập của con bé."
Tống Nguyệt Minh trong lòng hiểu rõ, thầm nghĩ nếu là em, em cũng sẽ ghét anh, nhưng cô ấy lại nói:
"Trên bàn có một củ khoai lang nướng, mẹ bảo Xuân Hoa mang qua đây, em vừa ăn xong một củ, củ kia anh ăn đi."
Vệ Vân Khai ừ một tiếng, cầm lấy khoai lang lột vỏ ăn, vỏ khoai lang cũng đặt rất ngay ngắn, cũng không trực tiếp ném xuống đất.
Tống Nguyệt Minh âm thầm quan sát, cũng không làm lỡ việc đan áo len, cảm thấy đã đến giờ, giơ tay lên nhìn đồng hồ, liền nói chuyện thường ngày:
"Anh có đói không, buổi trưa ăn cái gì?"
"Em muốn ăn cái gì?"
Vệ Vân Khai thật sự không kén chọn chuyện cơm nước, thái độ hoàn toàn để cho cô quyết định.
"À, mì sợi?"
Cô không nhịn được muốn trổ tài bếp núc.
Vệ Vân Khai đương nhiên là đồng ý. Tống Nguyệt Minh bỏ áo len xuống, vui vẻ đi tìm cái chậu bằng sứ đựng mì và mì sống, cái chậu sứ vừa to vừa nặng và cồng kềnh nên cô quay đầu nhờ Vệ Vân Khai giúp đỡ, Vệ Vân Khai ngay lập tức liền mang nó đến phòng bếp, rửa sạch chậu một lần nữa mà không nói một lời.
Tống Nguyệt Minh dùng cái môi múc một muỗng bột mì trắng đưa đến phòng bếp, xắn tay áo lên bắt đầu nhào bột mì, bột trộn phải nhào mềm cứng vừa phải, lại dùng một cái que kéo mì thật dài mở ra, hết lần này đến lần khác, làm cho sợi mì càng thêm dài mảnh.
Trong phòng bếp mới của họ không có cây lăn bột, xem ra mọi thứ đều được chuẩn bị rất đầy đủ, nhưng không thể tưởng tượng được thiếu một số thứ ngoài ý muốn. Tống Nguyệt Minh không có ý trách cứ Vương Bảo Trân chuẩn bị không chu đáo, cho đến bây giờ mẹ chồng chuẩn bị thật sự rất tốt và đầy đủ.
"Mẹ, mẹ có chiếc gậy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền