Chương 58 -
Tống Nguyệt Minh thuận lợi về đến nhà, chia kẹo trái cây và sơn tra với Đại Bảo. Vương Quyên thầm vui vẻ, sau khi cô em chồng này đính hôn thì hiểu chuyện nhiều hơn so với trước kia, chứ nếu là hồi trước thì chỉ chia mấy thứ này cho Đại Bảo mỗi thứ một ít, chứ nào có chuyện chia một nửa như bây giờ? Cũng không phí công người đàn ông nhà mình lo lắng cố gắng làm của hồi môn cho con bé!
Hoàng Chi Tử lấy một ít vải dệt trong ngăn tủ của mình ra :
"Nguyệt Minh, lại đây nhìn thử xem, con thích lấy cái nào làm chăn?"
Bông dùng để làm ruột chăn vào thời đại này là loại vải bông thô, vỏ chăn có chút màu sắc và hoa văn, tốt hơn loại chăn này là chăn tơ lụa, còn có loại vải bông in hoa, sự đa dạng cũng chỉ có như thế, màu đỏ long phượng trình tường, mẫu đơn phú quý, uyên ương nghịch nước, những thước vải dệt mà Hoàng Chi Tử lấy ra trên tay đủ để khiến người ta hâm mộ, có ước chừng tám chín loại, được xếp gọn gàng, trên mỗi miếng vải đều có nếp gấp.
Cùng lúc đó, ở Cung Tiêu Xã, Vương Quế Chi nắm chặt tờ tiền trong tay, sợ hãi bước vào. Người phụ nữ trung niên ban nãy còn nở nụ cười niềm nở tiếp đón Tống Nguyệt Minh đã sớm quay về với dáng vẻ làm việc thường ngày, cách quầy hàng cao cao, Vương Quế Chi nhỏ giọng nói ba lần thứ mình muốn mua, mới đưa tiền lấy đồ dưới gương mặt lạnh nhạt của đối phương.
Ra khỏi Cung Tiêu Xã, Vương Quế Chi nhổ một ngụm nước bọt xuống đất.
Nhưng vừa ngẩng đầu lại thấy Tống Bách Hằng cao to tuấn tú đi tới trước mặt, chỉ nhìn một cái thôi mà gương mặt phơi đen của Vương Quế Chi lại ửng đỏ, lấy can đảm kêu lên một tiếng:
"Anh Bách Hằng, anh đi mua đồ ạ!"
Quanh năm Tống Bách Hằng không ở nhà, thế nên những người anh biết đa số là trưởng bối, thấy Vương Quế Chi nói chuyện với mình thì chỉ lạnh nhạt gật đầu rồi lập tức bước vào Cung Tiêu Xã.
Vương Quế Chi đứng tại chỗ lại cảm thấy trong lòng giống như được ăn mật, qua một lúc lại oán hận nếu không phải vừa rồi gặp Tống Nguyệt Minh thì cô ta đã không nhổ một ngụm nước bọt vì tức giận rồi, cũng không biết anh có nhìn thấy không, anh ở bội đội trải đời nên chắc là sẽ thích những cô gái thành phố như chị thanh niên trí thức từng nói qua lúc trước nhỉ? May mà cô ta từng học một chút với chị thanh niên trí thức, không biết anh có để ý thấy không nữa...
Đều do Tống Nguyệt Minh, cũng may không để Tống Nguyệt Minh thấy được anh!
Trước đó, khi Tống Nguyệt Minh gặp Vương Quế Chi, cô đang ngậm kẹo, hỏi một đằng trả lời một nẻo:
"Sao cậu lại đen hơn rồi, giống hệt như cục than ấy, không phải mẹ cậu không muốn gả cậu đi đấy chứ?"
Ai mà không biết nói mấy câu như đâm vào lòng người ta chứ?
Phừng – Mặt Vương Quế Chi đỏ đến tận mang tai, có cô gái nào không để ý tới vẻ ngoài của mình chứ? Trong nhà nghèo nên cha mẹ muốn để cô ở nhà thêm hai năm, tiền thách cưới đều giữ lại để anh em dùng để cưới vợ, chẳng lẽ cô ta không muốn tự mình làm chủ gia đình để quyết định cuộc sống sao, rõ ràng là con nhỏ Tống Nguyệt Minh này đang cố ý đâm vào nỗi đau của cô ta!
"Nguyệt Minh, cậu đừng nói thế, mẹ mình đối xử rất tốt với mình."
Tống Nguyệt Minh nhướng mày cười, nói mỉa mai:
"Thế hả, vậy thì tốt rồi."
Dưới ánh mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền