Chương 766 -
Đi một mạch đến trường học, Tống Nguyệt Minh và Vệ Vân Khai vội đến thẳng phòng giáo viên. Vừa lên đến cầu thang thì trước mặt lao đến một người, là Vệ Việt.
"Cha mẹ, hai người đến rồi?"
"Sao con lại ở đây, giáo viên của Tả Tả ở phòng nào?"
Tống Nguyệt Minh hỏi.
Trên mặt Vệ Việt có chút lo lắng, chỉ vào cánh cửa ở giữa:
"Là ở đây, cha mẹ Phương Mễ Nhi cũng đến rồi, con ở đây trông không để họ bắt nạt anh con."
Tống Nguyệt Minh cười, Vệ Việt cao hơn cô một chút nhưng vẫn là một đứa trẻ.
Vệ Vân Khai vỗ vai nó:
"Được rồi, cha mẹ đi trước đây con ở đây đợi nhé, nếu như có vấn đề gì cha gọi con đến giúp, lúc này đừng đi đâu biết chưa?"
"Vâng ạ!"
Tống Nguyệt Minh từ vui vẻ đổi thành kinh ngạc:
"Xã hội tuân giữ pháp luật, anh nói cái gì vậy?"
Nhưng lúc bước vào văn phòng, Tống Nguyệt Minh mới phát hiện quả thật không thể giữ lý trí. Cha của Phương Mễ Nhi rất cao, mặt mũi hung ác, người phụ nữ kia trông giống mẹ Phương Mễ Nhi rất xinh đẹp, đứng trước mặt Vệ Minh khí thế ầm ầm chất vấn:
"Mày học giỏi rồi thì thôi đi, còn đến tổn hại Mễ Nhi nhà tao, đồ khốn, mày xứng sao?"
Tống Nguyệt Minh trên đường suy nghĩ rất nhiều vấn đề, nhưng chưa nghĩ đến cảnh có một không hai này. Lần này tay cô phản ứng còn nhanh hơn não, trực tiếp đi đến kéo Vệ Minh đến bên cạnh mình, tức giận dùng lực lớn đến mức Vệ Minh cũng giật mình.
"Đồng chí này, nước bọt của anh bắn vào mặt con trai tôi rồi!"
Tùy Phi mẹ Phương nhìn chằm chằm nhận ra thật sự là Tống Nguyệt Minh, cơn giận dữ ngút trời hỏi:
"Chưa thấy cha mẹ nào bênh con như hai người, dám để con trai nhà mấy người có thể tùy tiện trêu đùa tình cảm của người khác phải không?"
Tống Nguyệt Minh tức giận cười đáp lại, đưa tay lên gạt ngón tay đang chỉ vào mặt mình:
"Đừng chỉ như vậy, chúng tôi vừa mới tới còn chưa rõ tình hình, vẫn còn là những đứa trẻ đừng định tội nghiêm trọng như vậy."
Chủ nhiệm của Vệ Minh là một phụ nữ ngoài bốn mươi, còn là lần đầu thấy hai bên cãi nhau mà khí thế hung hãn như vậy, đành phải cản trước:
"Hai đồng chí, hai người bình tĩnh trước đã, không cần kích động như vậy."
Vệ Vân Khai tiến lên trước đưa hai mẹ con đến cạnh mình, khách sáo nói:
"Cô giáo Vương, chúng tôi là cha mẹ của Vệ Minh, có gì cứ nói thẳng với chúng tôi, nhưng cũng xin nói luôn với với hai vị kia, chúng tôi cũng là vì giải quyết chuyện của con trai."
"Đúng đúng đúng."
Giáo viên chủ nhiệm rất sợ bốn tên vô lại tới như vậy rất khó xử.
Phương Đại Mễ cha của Phương Mễ Nhi im lặng không nói gì, gật đầu quyết liệt.
Vệ Vân Khai cẩn thận quan sát trên mặt trên người Vệ Minh không có vết thương hay vết bẩn nào mới nói:
"Bạn học Phương Mễ Nhi đâu? Đã muốn giải quyết sự việc thì chúng ta nên để hai đứa trẻ nói rõ ràng."
Tùy Phi nghe xong lại muốn tức giận:
"Còn muốn Mễ Nhi nhà chúng tôi đến đây, hai mắt nó đã khóc đến sưng húp lên rồi, lại muốn nó đến đây khóc sao? Hai người cố ý sỉ nhục người khác chứ gì?"
Tống Nguyệt Minh quan sát từ trên xuống dưới bà ta một lượt:
"Mẹ Phương Mễ Nhi à, chị bình tĩnh một chút, sự việc rốt cuộc như nào chúng tôi còn không rõ, nếu chị tiếp tục gào ầm lên vậy chúng tôi còn nói chuyện kiểu gì?"
Tùy Phi định mở miệng nói gì đó, kết quả bị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền