Chương 782 -
Năm trước khi dâu tây đưa ra thị trường, Tống Nguyệt Minh mời Tô Diệu Vũ và Dương Thiến, cùng cả cô vợ mới cưới - Dương Dung của Hùng Duệ tới nông thôn hái dâu tây. Đây đều là khách mà em gái mang đến, Tống Kiến Quân và Tống Kiến Binh chiêu đãi rất hào phóng, dâu tây mặc sức ăn, cũng không cần trả tiền.
Lúc nói chuyện riêng, Tống Kiến Quân nói với Tống Nguyệt Minh:
"Hiện giờ người thành phố càng ngày càng có tiền, lại thích đến nông thôn chơi. Chờ tới mùa xuân sang năm, hoa đào và hoa hạnh vừa nở, người tới cũng càng nhiều, chỉ sợ là bọn họ sẽ hái hoa."
Tống Nguyệt Minh nhớ tới thú vui của nhà nông, liền đề nghị:
"Đây cũng là một cơ hội để kiếm tiền đó. Anh ba, anh cứ nuôi thêm chút gà gô, người ta mua thì càng vui, hoặc là mời một đầu bếp tới làm cơm."
Tống Kiến Quân làm ăn lâu như vậy, chỉ cần chỉ điểm một chút là sẽ biết làm như thế nào. Chuyện này thiên thời địa lợi nhân hòa, không kiếm tiền thì thật là phụ lòng mình quá. Hơn nữa nếu có thể làm được, ngay cả thôn xóm xung quanh cũng sẽ được lợi.
"Đúng rồi, chờ tới mùa hè sang năm cũng sẽ có rất nhiều ve sầu xuất hiện, đến lúc đó bọn em nhớ mang theo bọn nhỏ đến đấy, chơi cũng vui lắm!"
Hai năm này, Tống Kiến Cương chôn không ít cành cây từng đẻ trứng ve ở trong đất trồng lê, mùa xuân năm nay thì có tốp năm tốp ba bò ra, sang năm là thời kỳ hoạt động tập thể, loài côn trùng này thường thấy ở nông thôn, trong thành mà muốn mua thì ít nhất cũng phải chừng mười đồng một cân, đất trống dưới tàng cây ở vườn lê cũng bị bỏ trống, chăn nuôi ve sầu cũng coi như một công đôi việc.
Tống Nguyệt Minh nghe xong liền cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, cô cũng không dám bắt, nhưng vẫn rất tò mò:
"Bọn ve sầu đó bò lên cây, có khi nào tìm không thấy không?"
Tống Kiến Quân lắc lắc cuộn băng dính trong suốt trong tay:
"Quấn một vòng lên cây, đến lúc đó ve sầu đều sẽ rớt xuống dưới gốc, bắt cả lũ là được."
Trong nửa năm, nhà họ Tống gia có hai tang sự, ai cũng cảm thấy xui xẻo, không khí đều âm trầm, thẳng đến gần Tết mới trở lại bình thường.
Tết năm nay giá cả rau xanh tăng vọt, hai anh em nhà họ Tống kiếm rất được, cảm thấy mỹ mãn, đất của Hoàng Chi Tử và Tống Vệ Quốc đều để cho hai người họ trồng, nói ngay tiền thuê và tiền hoa hồng cũng đủ để hai ba năm ăn uống vô lo. Tống Uy Uy lại hiểu chuyện, hai ông bà già nuôi nó cũng không để thiếu thốn cái gì. Mùa thu nhiều việc, dự định du lịch đã bàn trước không thể thực hiện.
Tháng mười, Tống Kiến Quân cùng với Tống Vệ Quốc và Hoàng Chi Tử đi thăm Tống Kiến Cương.
Tống Kiến Quân kể lại lúc đi thăm Tống Kiến Cương:
"Đến chết vẫn còn oán giận cha mẹ của chúng ta bất công, cảm thấy số kiếp của anh ấy không tốt, không có tý tội lỗi nào. Anh thấy dáng vẻ của anh ấy không giống trước kia chút nào, giống như muốn ăn thịt người ta vậy, trong ngục giam cũng không phải là nơi tốt lành gì."
Sau khi Tống Vệ Quốc và Hoàng Chi Tử nghe được, phản ứng đầu tiên là dại ra, Hoàng Chi Tử khóc cũng không khóc được, một mình bà tổng cộng sinh được bốn đứa con, ba đứa kia ai cũng không khiến bà phải nhọc lòng như Tống Kiến Cương!
Tống Vệ Quốc trầm mặc nửa ngày nói: "May mà bà nội con đi rồi, nếu để bà ấy biết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền