ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 784. Chương 784

Chương 784 -

Ngày tết khách tới chúc tết không ngừng, một nhà ba người Ngụy Xuân Hoa không ở lại lâu, rất nhanh đã rời đi.

Trong lúc nói chuyện phiếm, Tống Nguyệt Minh hỏi một câu tình huống của Vương Bảo Trân. Tuy rằng hàng năm đều có thư ký Lâm đi xem xét tình huống rồi trở về báo cáo, nhưng hỏi một câu cũng không thừa, giữ lễ mà thôi. Sau khi hồi phục cơn đột quỵ não, Vương Bảo Trân không ngừng bị bệnh quấn thân, cao huyết áp lại cộng thêm xơ gan, nghe nói hai năm nay còn có bệnh tiểu đường, thân thể càng ngày càng suy yếu, quanh năm nằm trên giường, gần như không ra khỏi cửa.

Nhắc tới mẹ ruột, vẻ mặt của Ngụy Xuân Hoa không được tự nhiên. Mùng hai cô ấy phải về nhà mẹ đẻ, dáng vẻ hiện tại của Vương Bảo Trân cũng giống như bà cụ Ngụy năm đó, lúc trước tuổi cô ấy còn nhỏ, không cần hầu hạ bà cụ Ngụy, nhưng hiện tại phải đối mặt với Vương Bảo Trân tính tình cổ quái, Ngụy Căn Sinh chỉ phụ trách một ngày ba bữa cho Vương Bảo Trân, đánh chửi cũng không thể động được. Vương Bảo Trân cũng không dám chọc giận ông ấy, hai người cứ nặng nề mà sống qua ngày như vậy.

"Bà ấy vẫn như vậy, có đôi khi sẽ nói đau dạ dày, ăn không ngon, cha em nói có đôi khi bà ấy ăn nhiều."

Tống Nguyệt Minh gật gật đầu, không hỏi thêm nữa. Khi đó Tống Nguyệt Minh lập tức hiểu được, cái ác trong thâm tâm của con người một khi bị giải phóng ra sẽ không thể nào kết thúc, thậm chí ngay cả chính bản thân bà ấy cũng không thể khống chế được. Vương Bảo Trân chỉ muốn mình sống cho thống khoái, nhưng sự thống khoái của bà ấy được xây dựng trên sự thống khổ của người khác, mà bà cụ Ngụy năm đó gây tổn thương cho bà ấy đã về với đất mẹ từ lâu.

"Kinh Kinh, em có muốn ăn kẹo không?"

Vệ Chân vô cùng yêu thích em bé mập mạp này, bé mập này lớn lên rồi sẽ không dễ chọc nữa, bắt đầu trêu chọc Kinh Kinh. Con bé thích nhất là cầm kẹo đùa giỡn em bé ngập mùi sữa thơm, thằng bé nhìn chằm chằm cây kẹo chảy nước miếng.

Tống Nguyệt Minh đẩy tay con bé ra:

"Tay con có sạch sẽ không? Đừng để Kinh Kinh ăn phải vi khuẩn."

"Mẹ, con rửa tay rồi, mẹ xem con chỉ cho em liếm một đầu của kẹo sữa, sẽ không cho em ăn bên này!"

Ngụy Xuân Hoa trực tiếp đặt Kinh Kinh vào trong lòng của Vệ Chân:

"Thằng bé có quấn tã, sẽ không tè ướt người cháu đâu."

Vệ Chân cẩn thận từng li từng tí xác nhận tã lót của thằng bé không ướt, còn quấn rất cẩn thận, nhìn thấy nhãn hiệu Tiểu không ướt, giơ lên nhìn Tống Nguyệt Minh:

"Mẹ, mẹ xem này, là Bảo Bảo Mặt Trăng của công ty mẹ."

"Đúng, con cứ yên tâm ôm đi, sẽ không tè ướt quần áo của con đâu."

Mấy năm trước công ty có đưa ra bộ sưu tập tã lót kinh điển có tên là Bảo Bảo Mặt Trăng.

Vệ Chân ôm Kinh Kinh chơi, Vệ Minh và Vệ Việt kiến nghị đặt thằng bé lên thảm, mọi người cùng nhau bò đất, ba người chọc Kinh Kinh cười khanh khách.

Sắp đến mười lăm tháng giêng, nhà có một cuộc điện thoại tới, Tống Nguyệt Minh nhận được điện thoại từ thủ đô do Tưởng Đại Phi gọi tới.

"Chú Tưởng, chúc mừng năm mới, sức khỏe chú thế nào rồi?"

Tưởng Đại Phi và dì Lan không còn trẻ nữa, bọn cô có về thủ đô đều sẽ thường xuyên đi thăm một lần, ngày lễ ngày tết thường liên lạc qua điện thoại.

Tưởng Đại Phi ha hả cười: "Còn khỏe mạnh chán, khỏe lắm.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip