Chương 788 -
Tống Nguyệt Minh cảm thấy tâm tình không tốt. Trong phòng bệnh này chỉ có ba người bọn họ, nếu có chuyện gì xấu xảy ra với Lâm Tư Tư, thì khó mà nói rõ được. Cô ấy quan sát qua điều kiện của căn phòng để chuẩn bị gọi cho bác sĩ bất cứ lúc nào.
Cùng lúc ấy, Vệ Vân Khải ho nhẹ một cái, bình tĩnh hỏi:
"Bà mời tôi đến đây chỉ như thế này thôi sao?"
Lâm Tư Tư sửng sốt, ánh mắt vô cùng oán hận:
"Mẹ sắp chết, con đều không bằng lòng thực hiện ý nguyện đó của mẹ sao ?"
"Bà là mẹ ruột của tôi, có đáp ứng yêu cầu của bà hay không những việc đó đều là sự thật, chỉ là chúng ta đã không gặp nhau trong nhiều năm, không cần phải xưng hô thân mật như vậy."
Vệ Vân Khải lạnh lùng nói.
Tống Nguyệt Minh biết rằng, đều có thể gọi Lâm Tư Tư và Vương Bảo Trân là mẹ, nhưng ý nghĩa khác nhau, Vệ Vân Khải không bằng lòng gọi Lâm Tư Tư là mẹ.
"Nhưng mà chúng ta là mẹ con ruột, con có phải quen người cảnh vệ của con dâu đồng quê gọi mẹ, cô ta không sinh ra con, mẹ mới là người sinh ra con."
Lâm Tư Tư dần trở nên xúc động.
Lâm Tư Tư lau nước mắt, hạ giọng nói:
"Mẹ biết con vẫn còn hận mẹ, Khải, mẹ là mẹ của con, nếu mà mẹ không yêu con, làm sao mẹ phải sinh con ra, tại sao con không thể hiểu cho nỗi khổ của mẹ ?"
"Tôi hiểu nỗi khổ của bà, cũng không tranh cãi thêm với bà nữa, nếu như chúng ta cứ thảo luận về vấn đề này, tôi không nghĩ rằng nó có ý nghĩa cho tình trạng của bà."
Vệ Vẫn Khải lạnh lùng nói.
Lâm Tư Tư sững sờ nhìn Vệ Vân Khải một lúc xong mới nói:
"Con với cho con không giống nhau, ông ấy sẽ không đối xử với mẹ như vậy."
Trong mắt Vệ Vân Khải hoàn toàn là sự chế giễu. Vệ Giang năm đó nghe theo Lâm Tư Tư đổi lại được cài gì? Anh ấy cố gắng hết sức chịu đựng nó, lạnh lùng hỏi:
"Vậy bà gặp tôi còn có việc gì khác không?"
"Khải, bác sĩ nói mẹ không còn bao nhiêu ngày nữa, gặp được con mẹ đã mãn nguyện lắm rồi, chỉ là không gặp được con của con, lần sau, con có thể mang mấy đứa trẻ đến không ? Nói thế nào thì mẹ và chúng nó cũng có quan hệ ruột thịt, mẹ là bà nội của chúng nó."
Bà ta còn chưa nói xong thì Vệ Vân Khải đã cắt ngang:
"Năm nay hai đứa song sinh phải thi, thời gian càng ngày càng gần."
Vẻ mặt Lâm Tư Tư u ám, bà ta muốn nhìn kỹ Vệ Vân Khải hơn, phải khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên được, nhìn anh ấy ăn mặc bảnh bao dáng người to lớn, ngần ngại hỏi:
"Khải, mẹ không còn sống được bao lâu nữa, chú Phương của con tuổi cũng đã lớn, Hi Thanh là đứa em trai duy nhất của con ở trên đời này, hai con là anh em thân nhất, con có thể hứa với mẹ sẽ chăm nó thật tốt không ? Mẹ biết dạo này cuộc sống con rất tốt, cách đây không lâu đã xem cuộc phỏng vấn về con, chỉ cần con nói một câu, Hi Thanh có thể sống một cuộc sống tốt hơn, con hứa với mẹ, được không ?"
Phương Hi Thanh nhỏ hơn Vệ Vân Khải mười tuổi, đến nay cũng gần 30 tuổi rồi, vẫn không làm nên trò trống gì, so với sự nghiệp đang phát triển của Vệ Vương Khải thì vẫn chưa đủ, điều Lâm Tư Tư sợ nhất đó chính là đứa con trai do chính tay bà nuôi lớn này.
"Tôi là muốn nói cho bà hiểu về việc này, về bệnh của bà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền