Chương 815 -
Vệ Vân Khai thích cầu lông chỉ sau bóng rổ, anh có biệt thự trong một tiểu khu cao cấp đang được xây dựng, cơ sở vật chất bên trong rất hoàn hảo, Tống Nguyệt Minh dự tính sẽ chuyển đến tiểu khu mới nếu ngôi nhà này bị phá bỏ.
"Hay là làm một giá bóng rổ trong nhà?"
"Để anh chơi?"
"... Đúng." Vệ Vân Khai sờ sờ chóp mũi, lông mày tràn đầy tự tin.
Tống Nguyệt Minh biết anh cao như vậy mà chơi bóng rổ thật sự không được giỏi, nhưng lại rất thích nên quyết định tìm cách thỏa hiệp:
"Anh bỏ hoa cả của đi, chúng ta đánh cầu lông, đợi sau này chuyển đến ở tiểu khu, ở đó có rất nhiều thiết bị tập thể dục, anh có thể chơi bóng rổ, bình thường anh đến đây chơi."
"Vậy được." Vệ Vân Khai vui đến mức thật sự muốn lặp giá bóng rổ ở trong nhà, anh không có nhiều thời gian để chơi, mục đích ban đầu là để Tống Nguyệt Minh chơi cầu lông với anh.
Tống Nguyệt Minh không giữ thể diện mà cổ vũ, trên sân cũng không có chỗ Vệ Vân Khai diễn, hai người chỉ có thể ngoan ngoãn làm khán giả.
Vừa hay có vợ chồng giáo viên chơi cầu lông xong cho họ mượn cầu và vợt, hai người đánh qua đánh lại nửa tiếng, chóp mũi đều đổ mồ hôi, trận đấu của mấy bạn nam ban kia kết thúc, cặp song sinh dẫn Vệ Vân Khai đi chơi bóng rổ, cuối cùng cũng vui vẻ chơi.
Sau khi về nhà khắp người đều là mồ hôi, nhưng nhiệt độ mùa này biến đổi thất thường, lúc nóng lúc lạnh, tắm xong rất dễ bị cảm, ba đứa trẻ không sao cả, người bị cảm lạnh là Tống Nguyệt Minh.
Vệ Vân Khai nấu cho cô một bát canh gừng cũng không ăn thua gì, ngày hôm sau đo nhiệt độ rồi đưa đến bệnh viện để chuyền nước.
"Sức đề kháng của em yếu quá rồi?"
Tống Nguyệt Minh lắc đầu không thừa nhận, dù sao cô mặc ít quần áo lúc cảm thấy rất lạnh thì đã bị cảm rồi.
Chuyển hai ngày liên tiếp Tống Nguyệt Minh không sốt nữa mà đổi thành ho, đến đêm bị tỉnh giấc, kết quả phát hiện không phải bản thân ho mà là Vệ Vân Khai đang ho, sờ trán anh.
"Anh không phải bị lây từ em rồi chứ?"
Vệ Vân Khai mơ hồ mở mắt, dang tay ra ôm cô vào lòng nói:
"Nguyệt Minh, anh lại mơ thấy em rồi."
"Hửm?"
Tống Nguyệt Minh nhất thời không phản ứng, nhưng sau khi nghĩ thì hiểu được giọng nói đó, anh lại nằm mơ rồi.
"Vân Khai, đừng quan tâm đến giấc mơ là mơ cái gì, anh bị sốt rồi, chúng ta đi bệnh viện thử xem? Hoặc là uống thuốc trước nhé?"
Vệ Vân Khai nhắm mắt lại miên man nói: "Uống thuốc."
Hai ngày trước Tống Nguyệt Minh vẫn chưa uống hết thuốc hạ sốt, chắc chắn không có dị ứng thuốc liền cho Vệ Vân Khai một gói trước, uống xong thì nằm xuống, Vệ Vân Khai ép sát vào cô không muốn động đậy, nhiệt độ cơ thể quá cao, Tống Nguyệt Minh chịu không được đá chăn ra, cũng không sợ bản thân lại bị lây bệnh, nhỏ giọng nói với anh.
"Anh mơ thấy gì về em?"
"Anh mơ thấy hai chúng ta sống cùng một nơi, lúc em đi ra vô tình đâm vào anh, sau đó anh choáng váng, em đưa anh đến bệnh viện, bác sĩ nói anh bị bênh ung thư."
Tống Nguyệt Minh cười nhẹ:
"Em thấy cốt chuyện nên được đảo ngược lại, em là người yếu đuối mới đúng, anh mơ đến bị ung thư không phải vì gần đây xảy ra quá nhiều chuyện sao?"
Hai người họ đều có sức khỏe tốt, Vệ Vân Khai thậm chí không uống nhiều rượu, giấc mơ này thực sự không có cơ sở.
Vệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền