ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 82. Chương 82

Chương 82 -

Nối giữa hai thôn là con đường đất, gồ ghề, mặc dù Vệ Vân Khai đã cố gắng né cũng vẫn có xóc nảy, Tống Nguyệt Minh vịn yên sau xe nhưng luôn có cảm giác nguy hiểm như sắp ngã xuống, cắn chặt môi nắm lấy áo anh.

Trước mặt là tấm lưng dày rộng vô cùng có cảm giác an toàn, chỉ là trong nháy mắt khi cô nắm lấy thì có chút cứng đờ, Tống Nguyệt Minh xấu xa cười trộm, bàn tay nắm chặt không buông ra nữa.

Giữa hai người im lặng thật lâu, bầu trời trên cao xanh thẳm, không khí cuối thu xung quanh mát mẻ.

Lời của anh truyền tới từ đằng trước:

"Mùa thu hoạch."

Vệ Vân Khai chỉ nghe thấy vài chữ, hỏi lại theo bản năng: "Cái gì?"

Tống Nguyệt Minh hỏi lại:

"Vừa rồi tôi có nói gì à?"

"... Có nói."

Tống Nguyệt Minh bị mấy thứ mình tưởng tượng trong đầu chọc cười, lặp lại lời vừa nói một lần nữa:

"Tôi nói là thời gian trôi qua nhanh quá."

Tống Nguyệt Minh tiêu hóa một chút, ý là lúc trước cứu một mạng người, bây giờ thu hoạch lại một cô vợ xinh đẹp như hoa?

Lúc đi tới cây cầu cũ bắc lên sườn núi, Tống Nguyệt Minh rất hiểu chuyện xuống xe, cùng anh đẩy xe qua cầu, hai người không hẹn mà cùng nhìn vị trí lúc trước anh từng cứu cô, hôm nay dòng nước chảy xiết, còn nguy hiểm hơn so với lúc ấy. Lúc trước anh cũng đưa cô về bằng con đường này.

Chuyện ma quỷ trong ruộng ngô tương đối đáng sợ.

Trong lòng Tống Nguyệt Minh còn sợ hãi, ngồi lên xe lần nữa thì bắt đầu nhỏ giọng hỏi hôm nay có những ai ở nhà họ Ngụy, Vệ Vân Khai hỏi gì đáp nấy, rất phối hợp.

Vào thôn Ngụy Thủy, Tống Nguyệt Minh quay về làm cô gái rụt rè không dám nói, dọc theo đường đi tránh không được những ánh mắt trêu ghẹo tò mò, lúc sắp tới nhà họ Ngụy thì đi ngang một con hẻm nhỏ, có một cô gái trẻ tuổi bước ra từ bên trong, lúc nhìn về phía bọn họ, chính xác là ánh mắt của cô ta lúc nhìn về phía cô tràn đầy căm giận.

Tống Nguyệt Minh thản nhiên đưa mắt nhìn, xe đạp nhanh chóng lướt ngang cô gái kia.

"Cũng không biết hai người này đi đến chỗ nào rồi."

Vương Bảo Trân nhỏ giọng lẩm bẩm.

Ngụy Căn Sinh rít một hơi thuốc:

"Gấp cái gì, còn sớm mà."

Vương Bảo Trân đã sớm quét dọn sạch sẽ nhà cửa, chuẩn bị đón con dâu lần đầu đến cửa, cần phải chiêu đãi cho thật tốt, Ngụy Căn Sinh nấu ăn rất ngon, đã chuẩn bị xong nguyên liệu nấu ăn, chỉ chờ người tới liền lập tức hạ nồi, dựa theo phong tục phải tìm người đến ăn cơm chung với Tống Nguyệt Minh, con gái út Xuân Hoa của mình tính một người, lại gọi hai cô con dâu tới, cộng thêm Tống Vệ Cầm và con gái út của bà là đủ rồi.

Ngụy Xuân Hoa chạy đến cửa nhìn xem, vừa lúc nhìn thấy Vệ Vân Khai chở Tống Nguyệt Minh lại đây, nhìn thấy liền bấm chuông xe, Ngụy Xuân Hoa quay đầu hướng vào nhà kêu: "Mẹ!"

Vương Bảo Trân làm sao lại không hiểu, đây chính là người đã đến rồi!

Đến cửa nhà, Vệ Vân Khai dừng xe đạp lại, Tống Nguyệt Minh từ ghế sau nhảy xuống, Vương Bảo Trân liền cười tủm tỉm bước lên kéo tay cô:

"Nguyệt Minh a, con tới rồi, mau vào, mau vào."

Tống Nguyệt Minh đỏ mặt, hô một tiếng thím, lại cùng Ngụy Căn Sinh chào hỏi.

Ngụy Căn Sinh cười hiền hậu:

"Về đến nhà liền vào ngồi một chút đi."

Vệ Vân Khai đẩy xe đạp đi sau ba người, Ngụy Xuân Hoa hướng anh chớp chớp mắt, tươi cười nghịch ngợm.

Trong sân vườn nhà họ Ngụy,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip