Chương 836 -
Cuối cùng Tống Nguyệt Minh cũng đã tết xong tóc cho Vệ Chân. Hai cha con Vệ Vân Khai ngắm nghía cái tổ chim do mình bày ra với cảm giác vô cùng có thành tựu, trong khi Vệ Chân soi gương xong chỉ thiếu nước khóc thét.
"Sao thế, không đẹp à? Cha thấy cũng đẹp mà."
Vệ Vân Khai chột dạ nhìn Tống Nguyệt Minh ra hiệu xin giúp đỡ.
Tống Nguyệt Minh bất đắc dĩ nói:
"Hai cha con anh lãng phí nhiều thời gian như thế cũng thành công cốc cả, thôi tết lại đi."
Hai cha con ngoan ngoãn đứng sang một bên nhìn ngón tay Tống Nguyệt Minh múa lên múa xuống một chốc đã chải xong tóc cho Vệ Chân, cô đổi một kiểu tóc khác không làm khổ con gái như tóc đuôi sam mà chỉ tết một cái nơ con bướm ở phía sau gáy rồi xõa hết phần tóc còn lại lên vai, trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Vệ Vân Khai khen đẹp xong lại còn không cam lòng bồi thêm:
"Kiểu vừa rồi cũng có cảm giác đẹp kiểu lộn xộn."
Vệ Minh vô cùng tán thành.
"Vậy anh thử hỏi Chân Chân xem nó có thấy đẹp không?"
Câu trả lời của Vệ Chân là đi thẳng ra khỏi phòng xuống tầng dưới tìm kẹo hồ lô để ăn. Vệ Vân Khai và Vệ Minh đưa mắt nhìn nhau, cả hai cùng cảm thấy bản thân mình cũng khéo, chẳng qua là Vệ Chân không hiểu hàng mà thôi.
Lăng Tiến không ở lại lâu trong nhà họ Vệ, thảo luận xong câu hỏi là vội vàng về luôn. Cô bé vừa về rồi thì Tống Nguyệt Minh và Vệ Vân Khai mới đi xuống tầng. Vệ Chân cắn kẹo hồ lô đi ra đưa cho Tống Nguyệt Minh một xâu.
"Con chỉ dặn cha mua hai xâu nên vừa rồi không dám ăn trước mặt chị Lăng Tiến."
Cô bé cố ý giải thích cho Vệ Việt nghe.
Vệ Việt chẳng hề để bụng đáp lại:
"Em ăn thì cứ ăn đi chứ lắm lời như thế làm gì? Nếu muốn ăn thì anh mua thêm cho em hai xâu nữa, để xem có bịt được cái miệng lép ba lép bép của em không!"
"Anh hai, anh với chị Lăng Tiến đang quen nhau à?"
"Không phải, thật sự không phải!"
Vệ Việt rất trong sạch, cùng lắm cậu cũng chỉ hơi có thiện cảm với Lăng Tiến mà thôi. Chẳng qua chỉ một học kỳ không gặp mà cậu nhóc giả hồi cấp ba đã biến thành một cô gái xinh đẹp lại còn chủ động viết thư cho cậu nữa, cho nên Vệ Việt nhanh chóng phát hiện ra là Lăng Tiến thích cậu. Hồi cấp ba cậu được nhiều con gái theo đuổi như thế mà đều chưa từng động lòng, bây giờ đột nhiên lại hơi có ý nghĩ với cô nàng Lăng Tiến vốn trái ngược hoàn toàn, nào ngờ Lăng Tiến vừa tới nhà một chuyến đã bại lộ, đúng là càng là người quen thì lại càng phải cẩn thận nhỉ? Nếu không sau này bọn họ cũng khỏi phải làm bạn bè luôn.
"Chẳng qua anh thấy cô ấy đột nhiên trở nên đẹp như vậy nên ngạc nhiên quá mới đỏ mặt thôi."
Vệ Vân Khai lập tức hiểu ý nên chỉ cười chứ không hỏi thêm gì nữa.
Trong khi đó, Tống Nguyệt Minh và Vệ Vân Khai vẫn không xuống tầng vì sợ là nếu cả nhà ở dưới đó thì khách sẽ không được thoải mái tự nhiên, thôi để cho mấy đứa nhỏ chơi sao cũng được. Cô ở trong phòng thay đồ trên tầng tìm quần áo, tiện thể quyết định xem tết sẽ mặc gì, còn Vệ Vân Khai thì biến thành người mẫu của cô, để cho cô cầm quần áo khua tay múa chân trên người mình.
"Em cảm thấy cô bé kia thế nào?"
Tống Nguyệt Minh ngạc nhiên nhìn Vệ Vân Khai, thản nhiên buông tay ra: "Em còn chưa nghĩ tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền