ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 846. Chương 846

Chương 846 -

Từ nghĩa trang quay về nhà chỉ còn anh em thân thiết nhà họ Ngụy, còn lại họ hàng làng xóm đều đã ai về nhà nấy, yên lặng nghe ngóng tin tức nhà họ Ngụy.

Về tới nhà, Ngụy Ái Quốc đi một vòng vẫn không thấy bóng dáng Trương Khang đâu, không khỏi hỏi:

"Xuân Linh, Trương Khang đâu rồi? Giờ này mà anh còn chưa thấy cậu ta đâu, cả anh rể cả, nhà chị Xuân Hoa đều ở đây cả chỉ còn thiếu mỗi cậu ta, chẳng lẽ cậu ta còn chẳng thèm tới luôn sao?"

Không chỉ vậy, mấy người năm ngoái vì nể mặt Trương Khang mà tới tang lễ của Vương Bảo Trân tới hôm nay cũng không thấy xuất hiện. Những người khác cũng không hài lòng, lẩm bẩm: Trương Khang cũng kiêu thật đấy, chẳng coi chúng ta là họ hàng!

"Xuân Linh, em nói gì đi chứ?"

Ngụy Ái Quốc hỏi.

Ngụy Xuân Linh cắn răng không chịu nói. Chắc không phải là Trương Khang đã xảy ra chuyện gì chứ?

Tống Nguyệt Minh liếc mắt nhìn cô ấy, gật đầu với Ngụy Xuân Hoa ý bảo bọn họ phải về, ở lại đây thêm cũng không có ý nghĩa gì.

Ngụy Xuân Hoa và Chu Sư Đạt đều đi ra nhưng cũng không giữ họ ở lại đây ăn cơm, trong nhà còn lộn xộn lại còn bao nhiêu người như thế, mà cái nhà này chắc chắn còn phải làm ầm lên nữa.

"Chị dâu, anh chị đi đường chú ý an toàn."

Tống Nguyệt Minh ừ một tiếng, lúc chuẩn bị lên xe thì Ngụy Xuân Linh từ trong sân đi ra.

"Anh ba, chị dâu, anh chị giúp em với!"

Câu nói khiến bốn người con còn lại nhà họ Ngụy sợ ngây ra, nhìn thế này thì đã xảy ra chuyện lớn rồi!

Ba đứa trẻ đều đã ngồi vào trong xe, Ngụy Xuân Linh dùng sức nắm cổ tay Tống Nguyệt Minh, Tống Nguyệt Minh rút ra bàn tay đang đặt trên cửa xe để gỡ bàn tay Ngụy Xuân Linh ra, vẻ cầu xin trong ánh mắt Ngụy Xuân Linh càng lúc càng rõ rệt.

Giọng Tống Nguyệt Minh lạnh lùng:

"Cha nuôi mới được chôn cất xong xuôi, cô đừng có cứ làm mấy chuyện vô lương như thế nữa, chúng tôi không giúp được gì cho cô."

"Chị dâu, chị bảo anh ba nói giúp một câu cứu Trương Khang đi, anh ấy không thể có chuyện gì được, lỡ như anh ấy mà có chuyện gì thì em với Sướng Sướng cũng không sống nổi nữa. Chị dâu, anh ba, anh chị nể mặt cha giúp bọn em một tay đi, sau này anh chị bảo em làm gì thì em sẽ làm cái đó, em sẽ không qua lại gì với Dương Mẫn làm chị bực bội nữa!"

Tống Nguyệt Minh nghe thế thì bật cười:

"Có bao giờ tôi để ý tới chuyện cô qua lại với cô ta đâu chứ, cô với người ta đã cãi cọ trở mặt với nhau rồi mà còn định qua lại với người ta nữa sao? Dựa vào gì chứ? Dựa vào việc cô khóc hay lắm sao?"

Trên mặt Ngụy Xuân Linh nóng rát, cô ấy nghiêng đầu nhìn về phía Vệ Vân Khai.

Vệ Chân chần chừ gật đầu một cái.

Vệ Vân Khai cau mày nói:

"Lúc Hà Bằng Trình chết bọn anh đã giúp em, em cưới Trương Khang không nuôi được Hà Ninh Ninh bọn anh cũng giúp em, em cũng phải hiểu là giúp được lần một lần hai chứ không thể giúp được lần ba, Trương Khang tự làm sai bị người ta nắm thóp, anh chỉ là người làm ăn không giúp được cậu ta."

Trương Khang giữ chức nhỏ, năm đó Tống Bách Hằng khiến anh ấy không ở lại trong bộ đội được nữa nhưng cũng không cắt hết đường lùi, tới đơn vị khác chỉ cần cố gắng thì vẫn có thể làm tốt được, là do bản thân Trương Khang không biết quý trọng cho nên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip