Chương 858 - Phiên ngoại (1)
Cặp song sinh không học cùng một trường, nhưng đồ Tống Nguyệt Minh thường xuyên gửi tới là giống nhau, ví dụ như, các loại mè đen óc chó, mấy đồ có lợi cho sự phát triển của tóc trên đầu.
Lúc đầu Vệ Việt không rõ, sau khi biết rõ nguyên do, thì dở khóc dở cười.
"Mẹ, con cảm thấy dáng dấp của con bây giờ cũng rất đẹp."
Tống Nguyệt Minh nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:
"Phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi mà, con dám nói con có thể mãi mãi không rụng tóc sao?"
Vệ Việt không dám nói, dù sao vỏ lụa của óc chó cũng dễ bóc, mè đen thì thỉnh thoảng ăn một ngụm, nhân tiện chăm sóc luôn cả mấy anh em trong ký túc xá, so sánh mình với đàn anh lớn hơn một tuổi đã có cái đầu ngày càng thưa thớt, không khỏi lạnh sống lưng.
Cậu nhóc không muốn như vậy đâu! Còn có anh của cậu nhóc nữa!
"Anh, anh phải nghiêm túc ăn đồ mẹ em gửi!"
Vệ Minh lầm bầm một câu:
"Anh đã biết từ sớm rồi."
Cặp song sinh bọn họ hiện giờ giống nhau sáu bảy phần, chính là cái gương của nhau, đứa nào cũng không thể trọc!
Có hiệu quả so sánh, cặp song sinh thỉnh thoảng lại ăn một chút, tuy không thấy thay đổi gì đặc biệt, nhưng xét thấy đã đen bóng hơn bạn cùng ký túc xá, vậy là đủ rồi.
Vệ Việt còn hiến vật quý nữa:
"Cha, cha cũng phải kiên trì ăn, con sợ cha bị ghét bỏ."
Mẹ thích đẹp đã là chuyện mấy chục năm như một ngày.
Vệ Vân Khai tức giận nói:
"Cha và mẹ con ăn đồ giống nhau, ăn ngon hơn nhiều so với các con, không cần con phải lo âu vớ vẩn."
"... Vậy được thôi, cha à con hoàn toàn là có lòng tốt á!"
"Con lại muốn làm gì?"
Vệ Việt cười hì hì:
"Cha, con muốn mua một cái máy ảnh DSLR mới."
"Tiền của con đâu?"
"Cha, quỹ đen có thể không động vào thì không động vào, đây là nguyên tắc."
Vệ Vân Khai nhíu mày:
"Con mới bao lớn mà đã giấu quỹ đen?"
Vệ Việt nháy mắt:
"Đây không phải là học tập sớm sao, tránh cho chuyện ập tới mới học thì không kịp thôi."
Trong lời nói còn tràn đầy tính định hướng.
"Chờ đó đi."
Vệ Vân Khai vẫn khá dễ nói chuyện, ba đứa con đều đi ra bên ngoài, luôn muốn cho chúng nó nhiều tiền phòng thân một chút.
"Hề hề, cha, cha xài quỹ đen hay tiền gì vậy, để mẹ con biết cha giấu quỹ đen thì có phải không được hay cho lắm không?"
"Cha giấu quỹ đen hồi nào?"
Vệ Việt liên tục gật đầu:
"Đúng đúng đúng, cha con chưa bao giờ giấu quỹ đen."
Cho tiền một trong ba đứa, hai đứa khác cũng sẽ không ít, tâm trạng của Vệ Vân Khai không tệ, xấp tiền đưa cho vô cùng dày. Sau khi nhận được tiền, Vệ Việt hào hứng kể công với Vệ Minh.
"Anh, anh xem có phải nên khao em hay không?"
Giọng Vệ Minh trầm tĩnh:
"Em có muốn kiếm nhiều hơn một chút không?"
Lại nữa rồi!
Vệ Việt cố gắng giữ bình tĩnh:
"Anh, thật ra em gửi ngân hàng định kỳ cũng ổn lắm."
Anh cả học đầu tư tài chính rồi luyện tập, lỗ lỗ lời lời cũng kiếm được không ít tiền, hai người đều từng thua lỗ nặng một lần, tình hình thực tế cũng không nói với cha mẹ, cậu nhóc chỉ thích tiền trong thẻ ngân hàng càng ngày càng nhiều, lần đó tuy không mất hết tất cả tiền tiết kiệm, nhưng vẫn làm cho Vệ Việt đau lòng một thời gian dài.
"Được, vậy lát nữa anh đưa tiền cho Chân Chân."
"Gì?"
"Tiền lời từ đầu tư."
"Bao nhiêu?"
"Không nhiều, chỉ hai mươi ngàn."
"!!!"
Vệ Việt suy xét trong một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền