Chương 96 -
Đầu giường và cuối giường gỗ đều dán chữ song hỷ đỏ hồng, trên giường chất đầy đồ cưới và chăn mới, phía dưới cũng trải một bộ nệm mới, chăn hồng thật lớn, thêu hoa mẫu đơn trải sẵn trên giường.
Làm cô dâu mới về nhà chồng, Tống Nguyệt Minh cùng em gái chồng làm hết tất cả quy trình, rồi thực 'Thẹn thùng' ngồi đó chờ hôn lễ bắt đầu. Cô liền thuận thế ngồi lên cái giường mềm mại này, nghênh đón đủ loại ánh mắt đánh giá. Vào phòng cưới đến xem cô dâu đều là nữ, các chị các cô các bà, còn có trẻ con vào góp vui, bao gồm nhóm cháu gái của Vệ Vân Khai đã được gặp mặt hồi thăm người thân ngày mười lăm tháng tám, à đúng rồi, hiện tại cũng là cháu trai cháu gái của cô đó. Trong đám người, còn có một gương mặt quen thuộc, là cô gái mà hai lần có duyên đụng phải, ánh mắt xem kỹ đánh giá cô, Tống Nguyệt Minh thản nhiên ngồi đó, ngày tốt đẹp không cần để người này vào mắt.
Ngụy Xuân Hoa cũng bị người xô đẩy vào, chị dâu vừa được gả vào phải đưa cho em gái chồng một đôi tất ngay tại hôm tổ chức hôn lễ, Tống Nguyệt Minh đã chuẩn bị từ sớm, ngược lại Ngụy Xuân Hoa còn thẹn thùng hơn cả cô.
Đến mười giờ, cô dâu được mời đi ra ngoài, đứng sóng vai với chú rể. Lúc này không cho phép các tập tục phong kiến cũ, nhưng cũng cần phải cúi đầu cảm ơn người thân bạn bè tới tham gia hôn lễ. Tống Nguyệt Minh nghe tên cũng không nhận ai, chết lặng đi theo Vệ Vân Khai cùng nhau cúi đầu, nhưng đáy lòng cũng không cảm thấy phiền chán. May mắn tuổi còn trẻ, nếu như lại chờ thêm vài năm mới kết hôn, chỉ mỗi cái lễ cúi đầu thôi chắc khiến cho cô mệt xỉu.
Nhà họ Ngụy có rất nhiều bà con thân thích, nên lễ cúi đầu cũng nhiều, cũng có vài người thiện ý đỡ bọn họ lên không để cúi đầu, nhưng tổng thể đã hoàn thành bảy tám phần, rốt cuộc cũng chờ đến lúc nhập tiệc!
Phần ăn của Tống Nguyệt Minh được bày một bàn tại chính phòng của nhà mới, ăn được vài miếng, Vệ Vân Khai đến, bọn họ phải ra ngoài kính rượu. Tống Nguyệt Minh đi đến bên cạnh anh, nhỏ giọng hỏi:
"Anh cũng phải uống rượu sao?"
"Không cần, anh uống trà là được."
Anh vội nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, từ buổi sáng đến bây giờ, đều là mượn cơ hội như vậy để nhìn vợ của anh.
"Vậy là tốt rồi, em cũng không biết uống rượu."
Ánh mắt Tống Nguyệt Minh chợt lóe lên sự sung sướng và may mắn, hai má nhàn nhạt ửng hồng, nở nụ cười thật tươi, rực rỡ như ánh bình minh.
Kính rượu cũng rất quy củ, nhà họ Ngụy chuẩn bị món ăn không tệ, đến ăn tiệc rượu mọi người cũng không nói ăn rất ngon; nhưng tuyệt đối có thể ăn no, uống rượu cũng chỉ có ít ỏi vài người, phần lớn đều là ngoài miệng cảm ơn một phen, cũng bị các đồng nghiệp cơ trêu ghẹo, bọn họ nhìn về phía Tống Nguyệt Minh, ánh mắt từ tò mò đến lý giải, trách không được bao nhiêu người giới thiệu đối tượng cho Vệ Vân Khai hắn đều thờ ơ, người ta chính là nhìn trúng tướng mạo như vậy!
"Đến đến đến, hai ngươi phải uống rượu giao bôi, không thể đơn giản bỏ qua các ngươi như vậy!"
Hai ba tên nhóc chưa lập gia đình ồn ào náo loạn, đây đại khái có thể nói là đùa giỡn lớn mật nhất rồi, cũng tăng thêm phần thú vị khi tham gia hôn lễ và trêu đùa đôi vợ chồng mới cưới. Vệ Vân Khai quay đầu nhìn về phía Tống Nguyệt Minh, chờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền