ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Trước cổng nhà máy cơ khí, mấy chục chàng trai chưa có vợ đang tan ca đứng sững như trời trồng, cô gái mới đến thật xinh, vậy mà lại nắm tay một thanh niên mặc áo sơ mi xanh đậm rời đi, là ai mà ra tay nhanh như vậy chứ?

Một lão công nhân nhận ra, vỗ mạnh vào gáy một thanh niên đang ngây ngẩn: “Nhìn cái gì mà nhìn, cháu gái lớn nhà họ Khương đấy, có người rồi.” Họ còn vừa đi ăn cưới của Lâm Uyển và Thôi Bình Châu bên nhà họ Khương nữa mà. Thanh niên cao cao gầy gầy kia, chẳng phải là con trai của cố giám đốc nhà máy, Cố Thanh Xuyên sao?

Thật tiếc… Cha cậu ta mất không rõ ràng, mà cũng có vài công nhân lão làng mơ hồ đoán được giám đốc Cố năm đó là bị oan… nhưng ai dám nhắc đến đều bị điều đi làm ở những phân xưởng khổ cực nhất, từ đó không ai dám mở miệng nữa.

Một túi to đầy thuốc bắc, đến trước cửa nhà, Cố Thanh Xuyên đưa cho cô:

“Tiểu Từ, thuốc anh hái về rồi, nhưng chân của Đại Hoàng không thể lành lại đâu, em đừng cố công vô ích nữa…”

“Gâu gâu…”

Vài tiếng sủa vang dội vang lên trước cổng sân, cắt ngang lời Cố Thanh Xuyên. Đại Hoàng đã có thể nhận ra tiếng bước chân của Khương Từ, nó nôn nóng kéo lê đôi chân sau vẫn còn quấn băng, run rẩy bò đến cổng sân.

Khương Từ mở cổng, kinh ngạc khi thấy Đại Hoàng đã lết được đến đó. Chẳng lẽ linh tuyền có hiệu quả đặc biệt với vết thương mới? Hôm trước cô uống sữa pha linh tuyền, mấy vết trầy trên người cũng nhanh chóng lành lại.

Đại Hoàng đứng không vững, cửa vừa mở liền ngã nhào xuống đất, băng ở chân sau lại rỉ m.á.u ra.

Cô vội vàng bế nó lên, chú chó con rên lên một tiếng rồi cố sức l.i.ế.m tay cô.

“Anh Xuyên, thuốc của anh hiệu nghiệm thật đấy, chẳng lẽ anh hái được linh chi ngàn năm hay thần dược gì sao?”

Cố Thanh Xuyên: “…”

Chỉ là mấy loại thuốc thông thường thôi mà, chú chó này hồi phục kiểu gì thế?

Anh kiểm tra lại chân sau của Đại Hoàng, thay lại nẹp tre và băng gạc, nói: “Hôm nay Đại Hoàng vận động nhiều quá, không thể để nó nhảy nhót lung tung được, phải để nó nằm yên nghỉ ngơi mới được.”

“Vậy để em cố gắng trông nó, ban ngày đi làm thì để Tiểu Đình Hương trông giùm.”

Cố Thanh Xuyên gãi đầu đầy nghi hoặc: “Phán đoán của anh không thể sai được, chẳng lẽ phong thủy sân nhà em tốt thật à?”

Khương Từ không nhịn được bật cười: “Là do thuốc của anh tốt ấy chứ. Anh hái thêm một ít nữa nhé, em sắc thuốc mang cho ba Thôi uống, biết đâu ba ấy cũng có thể đứng dậy được đó!”

Cố Thanh Xuyên: “…”

Thôi Bình Châu đã liệt mười mấy năm rồi, chỉ mấy vị thuốc tầm thường này mà có thể khiến ông ấy đứng dậy?

Cô gái này, mơ mộng hơi nhiều rồi.

“Vậy… em cứ thử xem sao.” Cố Thanh Xuyên gật đầu: “Nửa tháng nữa là khó đào được thuốc rồi, mấy hôm nay anh sẽ tranh thủ tìm nhiều một chút, đem về phơi khô để dành.”

Anh có nên đi nhắc nhở Thôi Bình Châu một tiếng không nhỉ? Gần đây đừng uống mấy loại thuốc kỳ quái mà Tiểu Khương mang tới thì hơn…

Anh ngẩng đầu nhìn trời, rồi quay sang cô gái bên cạnh nói: “Anh đi tìm Khương Đại Sinh, lúc ngủ em nhớ khóa cửa lại nhé.”

Cố Thanh Xuyên đi rồi, Khương Từ chạy về phòng ngủ, lấy ra mười mấy giọt linh tuyền tích trữ đựng trong lọ thủy tinh y tế trong tủ. Cô đổ bớt một phần ba lọ thuốc nhỏ mắt mới mua ra ngoài, sau đó đổ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip