Trong bếp chợt vang lên tiếng “choang” lớn, không biết thứ gì rơi xuống đất. Khương Từ lập tức chạy qua, chỉ thấy Tiểu Đình Hương lăn từ ghế trong bếp xuống đất, ngã mạnh như thế mà cô bé vẫn không tỉnh lại.
Khương Từ vội vàng bế lấy cô bé, cả người Tiểu Đình Hương nóng rực, khuôn mặt đỏ bừng vì sốt cao. Con bé bị cảm lạnh rồi. Trời lạnh thế này, sao lại có thể ngủ gục trên ghế trong bếp?
Khương Từ giận dữ, tối qua Cố Thanh Xuyên không ở nhà, vậy chỉ có thể là do Tạ Đình Ngọc bất cẩn. “Đình Ngọc, chị để Đình Hương ngủ trên ghế bếp à? Nhà không có giường hay sao?”
Tạ Đình Ngọc vội vàng chạy lại, thấy em gái sốt cao đến mức người nóng hầm hập, trong lòng lo sợ: “Không phải vậy, hôm qua chị về, mừng quá nên nói chuyện với em ấy cả đêm, em ấy cũng chỉ mới chợp mắt thôi mà.”
“Nói chuyện không thể ở trong chăn mà nói chắc?”
Tạ Đình Ngọc uất ức vô cùng: “Sợ làm bà thức giấc mà. Em xem, anh Xuyên còn tắm nước lạnh mỗi ngày mà, chị cũng không ngờ Đình Hương vừa chợp mắt lại sốt như thế. Chẳng lẽ chị lại dẫn con bé sang ngủ ở phòng anh? Anh mà về sẽ nổi giận mất.”
Khương Từ: “……” Cạn lời, đến chuyện này mà cũng lôi Cố Thanh Xuyên vào được.
“Cơ thể Đình Hương sao có thể so với anh Xuyên được?”
Khương Từ quay sang Cố Thanh Xuyên vừa vội vàng chạy tới, nói: “Anh Xuyên, Đình Hương sốt đến ngất xỉu rồi, phải đưa đến bệnh viện ngay.”
Không thể chậm trễ một phút nào, trong lòng Cố Thanh Xuyên rối như tơ vò, anh lập tức cõng em gái chạy đi. Lúc ấy mới sực nhớ trong người không có tiền, tiền anh đều để ở chỗ Khương Đại Sinh.
Khương Từ nhanh chóng đẩy nhẹ anh một cái: “Em mang tiền theo rồi, đi nhanh thôi!”
Cả hai lao tới bệnh viện, đăng ký khám cấp cứu cho Tiểu Đình Hương. Bác sĩ nhìn tình hình xong thì nói: “Viêm phổi cấp tính, bệnh viện chúng tôi đang thiếu thuốc kháng sinh nghiêm trọng. Nếu có điều kiện thì nên chuyển sang bệnh viện quân đội, nhưng bên đó phòng bệnh đang rất chật, chưa chắc đã xếp được giường.”
Nghe vậy, Khương Từ sốt ruột hẳn lên. Viêm phổi cấp tính không phải chuyện đùa. “Anh Xuyên, anh mau đưa Đình Hương đến bệnh viện quân đội ngay đi, em sẽ đi tìm ba Thôi.”
Lỡ như không có giường bệnh, chỉ còn cách nhờ ba Thôi tìm người giúp, dù phải thêm giường ở hành lang cũng được.
Tiểu Đình Hương trên lưng càng lúc càng sốt mê man, Cố Thanh Xuyên cũng không dám chậm trễ. Một người cõng em gái đến bệnh viện quân đội, một người thì vội vàng chạy đến đại viện quân đội tìm Thôi Bình Châu.
Tại ngã tư, đóa bạch liên nhỏ luôn lẽo đẽo theo phía sau không ai để ý đến. Tạ Đình Ngọc không biết nên đi theo ai, đành giậm chân một cái rồi quay người đuổi theo Cố Thanh Xuyên. Trong lòng vẫn lo cho Tiểu Đình Hương, lỡ như con bé có chuyện gì, anh trai sẽ không bao giờ quan tâm đ ến cô nữa.
Bảo vệ ở cổng đại viện quân đội nhận ra Khương Từ – con gái của ủy viên chính trị Thôi, ngày nào cũng đến đưa thuốc sắc cho anh. Cả đại viện ai cũng biết. Anh ta đứng nghiêm chào, Khương Từ vội vàng gật đầu rồi chạy thẳng đến khu nhà số 4.
Thôi Bình Châu đang tiếp khách. Lâm Uyển là người ra mở cửa cho cô. “Tiểu Từ, hôm nay là cuối tuần, sao con không ngủ thêm một chút? Trưa nay muốn ăn gì, mẹ sẽ nấu món ngon cho con.”
Mỗi cuối tuần Khương Từ đều đến đại viện, ngày này là ngày
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền