“Hắn không sợ c.h.ế.t vì tham sao!” Cố Thành Vinh tức tối: “Đó đều là của nhà họ Cố ta, sao lại để hắn đút túi? Phải bắt hắn trả lại cho nhà mình!”
Đổng Hoa liếc mắt khinh thường cậu con trai cả không biết nhịn: “Hôm nay Miêu Tú Lan xách một bọc nhỏ đến nhà Thôi Bình Châu dạm hỏi cưới, mẹ không ngờ trong nhà bà ta vẫn còn thứ chưa bị tịch thu. Giờ có kêu ca cũng vô dụng. Con đi tìm Lưu Thế Vinh, bảo ông ta nghĩ cách, đừng để tên Cố Thanh Xuyên xuất hiện trong danh sách được gỡ mũ lần này.”
“Bây giờ Cố Thanh Xuyên là con rể của Thôi Bình Châu, con sợ Lưu Thế Vinh không dám đâu.”
“Thì sao? Bộ đội đâu có can thiệp vào chính quyền địa phương. Thôi Bình Châu cũng không dám can dự công khai.”
Lúc Lưu Thế Vinh tranh thủ kiếm chác, Đổng Hoa đã để mắt theo dõi, chỉ hận lúc đó mình không gan lớn, nếu bà cũng tranh thủ cất đi nửa hộp cá ngừ đại hoàng, giờ đã có thể lén đem bán đổi tiền. Tiếc là lúc ấy chỉ giấu được một thỏi vàng nhỏ – một lượng – cũng chỉ đổi được vài trăm đồng. Bà ta nghĩ lại vẫn thấy không cam lòng.
Đổng Hoa lấy thỏi vàng nhỏ nặng một lượng từ khe viên gạch thứ sáu dưới gầm giường ra, giao cho con trai: “Mang cái này đi cho Lưu Thế Vinh xem, ông ta sẽ biết phải làm gì.”
Vàng à? Mắt Cố Thành Vinh sáng rực: “Mẹ, mẹ giấu vàng mà không nói với con, dưới gầm giường còn nữa không? Lấy hết lên đi, con có cách đổi ra tiền.”
Làm gì còn nữa? Nếu còn thì bà đã chẳng ấm ức đến vậy. Cái bà già Miêu Tú Lan kia, năm đó bà hỏi xin mà bà ta thà để bị tịch thu cũng không chịu cho, tức c.h.ế.t người.
“Không còn đâu, mẹ chỉ giấu được một thỏi này thôi, con đi nhanh đi.”
Cố Thành Vinh cực kỳ thất vọng, mang theo thỏi vàng nhỏ đến tìm Lưu Thế Vinh.
Sau khi Ủy ban G bị giải thể, Lưu Thế Vinh chuyển sang làm việc ở chính quyền thành phố, hiện đang là Chánh Văn phòng Thành ủy Tần thành – cũng là thư ký trưởng của Bí thư Thành ủy. Hôm đó tan sở về đến khu nhà tập thể của Thành ủy, vợ ông – Lạc Ngọc Châu – thấy chồng mặt mày nhăn nhó, liền tháo tạp dề ra hỏi:
“Bí thư mới khó làm việc lắm hả?”
“Cũng không hẳn, lãnh đạo mới muốn triển khai chính sách mới ở Tần thành, yêu cầu cấp dưới thực hiện tốt đợt xóa mũ địa chủ lần này. Tần thành phải làm gương cho các huyện và địa cấp thị, cần nhanh chóng tổng hợp danh sách những người đủ điều kiện để trình lên họp bàn.”
Lãnh đạo coi trọng thì cấp dưới phải tích cực. Lưu Thế Vinh muốn ghi điểm với lãnh đạo mới nên thúc ép tiến độ rất gấp.
“Tưởng có chuyện gì, chỉ thế thôi mà ông cũng lo lắng sao. Ông cứ giúp lãnh đạo làm cho đẹp là được rồi.” Vợ ông nói: “Mặt mũi cau có thế làm tôi hết hồn.”
Lưu Thế Vinh bực bội, không muốn nói chuyện với bà. Vợ là do gia đình sắp đặt, cưới nhau bao nhiêu năm chỉ biết xoay quanh cái bếp, chẳng hiểu gì, nói ra cũng vô ích. Lại sợ bà đi nhiều chuyện lung tung, nên tan làm về nhà ông cũng chẳng muốn giao tiếp. Thà tăng ca ở cơ quan còn tốt hơn, ít nhất còn được lãnh đạo đánh giá cao.
Vợ ông bưng một rổ đậu nành luộc, ngồi lên ghế salon: “Đội rau năm nay dựng nhà kính, mùa này còn có đậu nành. Tối nay tôi nấu gà trống đất, ông giúp tôi lột đậu nhé.”
Bà ấy sinh hai đứa con gái đều đã lấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền