Thường Cầm nhìn vẻ mặt u sầu của Khang Quế Hương, trong lòng thầm nghĩ, người đàn bà này không đơn giản. Cô ta nói nhà họ Khương giờ ai cũng ra ngoài vay tiền, mà thân thích bạn bè đều biết chuyện Khương lão nhị đang ở đồn công an, vậy nên chắc chắn sẽ không nghi ngờ, những ai thân thiết với nhà họ Khương nhất định sẽ không do dự mà cho mượn.
Bà nói: “Vậy, cô muốn mượn bao nhiêu?”
“Năm trăm.” Khang Quế Hương đè nén sự vui mừng trong lòng, đã đoán trước nhà giám đốc Ngô dư dả, năm trăm đồng nhất định là có.
Thường Cầm tức đến mức suýt nữa thì chửi ầm lên, phải cố nhịn xuống. Cô ta dám mở miệng đòi hẳn năm trăm đồng thời buổi này ai lại đem hết số tiền dành dụm ra cho vay chứ?
Nghĩ tới lời Cố Thanh Xuyên, bà đè nén cơn giận, nói: “Vậy cô đợi chút.”
Bà chạy vào trong phòng, hạ giọng thấp nhất hỏi Cố Thanh Xuyên: “Cậu Cố, thím không rõ Khang Quế Hương phạm tội gì, nhưng mà năm trăm đồng thì nhiều quá, có cần thực sự cho cô ta mượn không?”
“Cứ cho mượn đi, thím Thường, nhưng phải để Khang Quế Hương viết giấy nợ bằng chính tên cô ta, không được dùng danh nghĩa nhà họ Khương.” Cố Thanh Xuyên hạ giọng nói: “Thím yên tâm, mấy hôm nữa cháu sẽ mang tiền đến trả, cháu và nhà họ Khương đều ghi nhớ ân tình này của thím.”
Cố Thanh Xuyên đã bảo đảm, Thường Cầm yên tâm hẳn. Tiền có đi đâu mất đâu, lại còn được mang ơn, bà cũng sẵn lòng giúp Cố Thanh Xuyên.
Thường Cầm cầm sổ tiết kiệm của nhà, bước ra nói với Khang Quế Hương: “Cô viết giấy nợ đi, ký tên là tên của cô, viết xong tôi mới đi rút tiền cho cô.”
Khang Quế Hương không muốn viết giấy nợ chút nào: “Chị dâu, chị còn không tin nhà họ Khương chúng tôi sao? Nhà tôi không bao giờ quỵt nợ đâu.”
“Chuyện vay tiền là chuyện khác, nhất định phải có giấy nợ.” Thường Cầm rất cứng rắn: “Không viết, tôi không cho vay.”
Khang Quế Hương nghĩ bụng, con đàn bà ngu ngốc này đúng là chịu cho vay năm trăm đồng thật thì cứ viết cho bà ta. Dù sao mình cũng chuẩn bị rời khỏi Tần Thành, đến lúc đó ai tìm được cô ta chứ, sợ gì?
Cô ta viết giấy nợ xong: “Giờ có thể đi rút tiền rồi chứ?”
“Được rồi.”
Vừa đi khỏi, Cố Thanh Xuyên cũng từ trong nhà bước ra. Khang Quế Hương định bỏ trốn rồi sao? Trước khi đi còn muốn vét một mẻ? Cô ta định đi một mình hay mang theo cả đám con?
Anh thầm tính toán xem Khang Quế Hương còn có thể đến nhà ai vay tiền, sau khi lần lượt đến từng nhà cảnh báo, thì đến nhà của Khương lão tam.
Ông cụ Khương đang ho không ngừng, Khương Từ pha cho ông một cốc nước mật ong rừng, nhỏ thêm một giọt linh tuyền vào. Ông cụ Khương uống xong, một lúc sau mới đỡ cơn ho. Đây là khu nhà giáo viên, là nhà của đơn vị nơi Thẩm Mai Mai công tác.
“Anh Xuyên, sao anh lại tới đây?” Khương Từ mở cửa hỏi.
Cố Thanh Xuyên bước vào: “Anh đến thăm ông nội.”
“Anh Xuyên đến rồi à.” Ông cụ Khương trông như già đi cả chục tuổi, tinh thần cũng không còn bao nhiêu.
Cố Thanh Xuyên liền kể chuyện Khang Quế Hương tự ý đi vay tiền khắp nơi. Ông cụ Khương nghe xong liền sốt ruột: “Vậy mau đi ngăn nó lại, trong nhà một nghìn tám trăm đồng đã bị nó rút hết rồi, nó đã lừa nhà mình thì không thể để nó đi lừa người khác nữa. Nó định cuỗm tiền bỏ trốn!”
“Ông nội đừng lo.” Khương Từ vội vỗ lưng giúp ông thuận khí: “Anh Xuyên sẽ không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền