Chương 101: Hơn 3 Vạn? (1)
Lúc bọn họ kết hôn, từ tiệc cưới cho đến lễ hỏi đều do một mình Lục Tư Đình bỏ tiền, anh không xin tiền nhà họ Lục. Nói cách khác, Lục Tư Đình anh kết hôn, tại sao phải để nhà họ Lục bỏ tiền ra? Cũng không phải là anh không trả nổi. Lễ hỏi là một ngàn tám trăm tám, cộng thêm đồ kết hôn, còn có tiệc rượu ngày đó, ít nhất cũng phải tiêu hết hơn hai nghìn tệ.
Bạch Vi nghi ngờ hỏi:
"Không phải lúc trước anh đã nói, lễ hỏi kia gần như là tất cả tiền trong ngân hàng của anh, sau khi tổ chức tiệc rượu xong thì anh gần như đã hết tiền rồi sao."
Chuyện này cũng là thật, Lục Tư Đình không lừa người.
Từ lúc đó đến giờ, bọn họ cũng đã kết hôn được nửa năm, Lục Tư Đình có thể tích lũy được bao nhiêu tiền chứ? Lại còn có thể mua nhà? Nghe thấy lời này thì Bạch Vi ngây ngẩn cả người trong chốc lát. Thật ra Bạch Vi không biết cụ thể về tiền lương của Lục Tư Đình, nhưng mà đoán chừng một tháng cũng hơn 100, tối đa cũng chỉ gần hai trăm tệ, cho dù hai trăm thì nửa năm cũng là một nghìn hai trăm tệ. Trong khoảng thời gian này, tiền đồ ăn phí điện nước trong nhà đều do anh chi trả, bình thường anh đi xe cũng tốn không ít tiền xăng, thỉnh thoảng bọn họ còn ra ngoài ăn cơm hay đi dạo phố gì đó, tất cả đều là tiền của anh, bao gồm cả việc mua quà tặng cô.
Lục Tư Đình thấp giọng giải thích nói:
"Như lúc nhỏ, khi bà nội vẫn còn, điều kiện của nhà chúng ta cũng không tệ lắm, bà nội rất thích tiết kiệm tiền."
"Nhưng mà về sau bà nội qua đời, di sản chính là của ông nội. Sau đó ông nội lại thường xuyên ra chiến trường, ông nội cũng giống như bà nội, nếu không có việc gì thì sẽ tiết kiệm tiền, trong đó còn có một phần là tiền của bà nội."
Từ khi còn trẻ, ông cụ thường xuyên ra chiến trường, bình thường cũng không có chỗ để tiêu tiền cho nên đưa hết tiền của mình cho vợ. Nhưng mà nhân sinh vô thường, bà nội Lục qua đời sớm, tất cả việc vặt vãnh trong nhà, tiền của ông cụ hay tiền của bà cụ đều quay trở về tay ông cụ. Có lẽ do tuổi tác đã cao, ông cụ cũng trở thành người tiết kiệm tiền, thế là túi bên eo của ông cụ càng ngày càng phồng lên.
Cũng giống như những người khác, sau khi phát hiện ra mình không còn bao nhiêu thời gian thì sẽ xem xét túi tiền của mình một chút. Đời này, ông cụ cũng chỉ có một đứa con trai là Lục Chính Hoa, mặc dù về sau còn có cháu trai cùng cháu gái, nhưng mà ông cụ ngại phiền phức, cho nên để lại tất cả di sản cho Lục Chính Hoa, để bọn họ tự chia.
"Trước đó vài ngày, ông nội của anh cũng đi, trước khi đi, ông nội đã cho ba anh toàn bộ số tiền đó."
Sau khi tổ chức xong tang lễ cho ông cụ, tinh thần của Lục Chính Hoa cũng không tốt lắm, về sau hòa hoãn lại thì bắt đầu nghĩ tới khoản gia sản này. Ông ấy không thiếu tiền, hơn nữa ông ấy cũng không biết gom tiền, dù sao thì trăm năm về sau, số tiền này cũng là của con trai và con gái, không bằng bây giờ chia luôn cho bọn họ.
Kết quả là, Lục Chính Hoa gọi hai đứa con quay về, chia khoản gia sản này làm hai phần, cho Lục Tư Dĩnh cùng Lục Tư Đình. "Số tiền này là do ông nội và bà nội để lại cho các con, các con đã là người lớn, ba
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền