Chương 215: Chuẩn Bị Tuyển Người (2)
Điều quan trọng nhất là bây giờ Bạch Vi đang mang thai. Cô cũng từng suy nghĩ, nếu như thai càng ngày càng lớn, cô không thể đi xe đạp nữa, vậy thì cửa hàng phải làm sao?
Mặc dù đã có Thẩm Quyên, mấy ngày nay Bạch Vi bận việc, buổi sáng đều là Thẩm Quyên tới mở cửa hàng, nhưng cũng không thể phiền mẹ ngày ngày đến đưa cơm. Đến cửa hàng để giúp đỡ đã phiền mẹ lắm rồi, sau này cô không thể để một mình Thẩm Quyên trông cửa hàng vài tháng, như vậy sẽ rất mệt mỏi.
Tốt nhất, tốt nhất nên tuyển nhân viên cho cửa hàng, như vậy sau này lúc cô không có ở đây, cửa hàng vẫn còn nhân viên, thỉnh thoảng Thẩm Quyên tới giúp, chắc chắn sẽ đỡ bận rộn.
Bạch Vi cũng đã nghĩ đến những điều này. Lợi nhuận của cửa hàng tương đối ổn định, nếu không tính trang sức đặt làm riêng thì lợi nhuận ròng mỗi tháng của cửa hàng đều khoảng 200, nếu cửa hàng bắt kịp xu hướng ngày lễ, triển khai giảm giá thì lợi nhuận một tháng có thể lên tới gần 300. Thuê một nhân viên, lương của công nhân trong một nhà máy bình thường khoảng 20 đến 40, cô có thể đề xuất 30 đến 50, sau này nếu làm tốt hơn, qua một thời gian dài, tiền lương sẽ tăng lên.
Thẩm Quyên thương con gái, nhưng tiếc rằng đôi tay của bà không đủ khéo léo, vì vậy bà đề nghị:
"Không thì như này đi, con thấy đấy, bây giờ cửa hàng gần như đã đi vào đúng quỹ đạo, hơn nữa con còn đang mang thai, sau này càng lúc thai càng lớn hơn, chắc chắn không thể ngày ngày đến cửa hàng, không bằng tuyển thêm người đi con."
"Nếu tìm nhân viên, con nên tìm người có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, và người này phải là phụ nữ. Nếu có ai đó muốn xin việc, chúng ta thử quan sát, tìm một người thật sự muốn làm, không phải chỉ biết nói mà không biết làm."
Thẩm Quyên bắt đầu suy nghĩ, bà nhớ lại, trước đây có người họ hàng nào đó có một cô con gái, hình như đã từng làm việc ở nhà máy dệt.
Bạch Vi nói làm là làm, cô tìm một tờ giấy trắng, bắt đầu viết thông báo tuyển người bên trên, sau đó dán trước cửa hàng.
Thông báo tuyển người dán lên không được bao lâu thì có một cô gái tới xin việc vào buổi tối trước khi tan làm. Bạch Vi hỏi vài câu đơn giản, sau đó uyển chuyển từ chối. Cô tìm người có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, ít nhất là những người đã từng làm phụ kiện trang sức, không tuyển người không có kinh nghiệm.
Mấy ngày tiếp đó, liên tục có người tới hỏi thăm tình hình, tất cả đều là con gái, không có ai là ngoại lệ, người nhỏ nhất mười bảy mười tám tuổi, người lớn nhất đã ngoài bốn mươi, nhiều tuổi như Thẩm Quyên. Thật ra Bạch Vi vẫn muốn tìm một người không quá già cũng không quá trẻ, tuổi quá trẻ sẽ không có kinh nghiệm, còn quá già sợ sẽ không học được cách làm trang sức, hai mươi ba mươi tuổi là tuổi vừa phải.
Sau vài ngày, cuối cùng Bạch Vi cũng giữ lại thông tin cá nhân và thông tin liên lạc của hai người. Hai người này là công nhân nữ từng làm đồ trang sức trong nhà máy, một người 26 tuổi, một người 29 tuổi. Bạch Vi để người ít tuổi hơn thử việc buổi sáng, còn người lớn tuổi hơn thì thử việc buổi chiều.
Người chị hai mươi sáu tuổi tên là Trần Di, trước kia đã từng làm việc ở nhà máy dệt ba năm, sau đó chuyển sang chỗ khác, làm tại một nhà máy trang sức, tay nghề rất tốt. Bạch Vi bảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền