Chương 227: Món Quà Ngày Quốc Tế Thiếu Nhi Của Lục Tư Dĩnh (2)
Vào ngày Quốc tế Thiếu nhi, bọn trẻ con đều được nghỉ lễ, mọi người cũng định đưa bọn trẻ con đi chơi.
Năm người vợ quân nhân trong đại viện của quân đội, đều mang theo đứa nhỏ nhà mình, đều là những cô bé còn nhỏ, bọn chúng đều tò mò nhìn Bạch Vi và cửa hàng trang sức phía sau cô.
"Em gái, hôm nay lại tới quấy rầy em rồi."
"Không quấy rầy, mọi người có thể tới đây em vui vẻ còn không kịp, mau vào xem xem, có thích cái gì không."
Bạch Vi mỉm cười chào đón mấy người họ vào, sau đó đi theo chị Chung, hai người vừa trò chuyện vừa xem trang sức.
Mỗi người đều mua không ít phụ kiện cho con mình, sau đó còn mua hai, ba món trang sức cho bản thân.
Bạch Vi đã giảm giá 10% cho tất cả bọn họ, một nhóm người trò chuyện đơn giản đôi chút, thấy nhiều người muốn vào chọn đồ, lúc này bọn họ mới rời đi.
Giữa trưa lúc Lục Tư Đình đến đưa cơm, hôm nay anh rảnh rỗi, nên nấu cơm đưa tới.
Buổi chiều không có việc gì, Lục Tư Đình lại ở lại cửa hàng để giúp việc.
Bạch Vi đang mang thai, Thẩm Quyên đến thay cô thu tiền ở quầy, để không khiến cô quá mệt mỏi.
Đến xế chiều gần tối, không có nhiều người như vậy nữa, Bạch Vi bèn ngồi xuống nghỉ ngơi, không ngờ cô lại nhìn thấy người quen.
Hôm nay trong cửa hàng phần lớn là phụ nữ mang theo con nhỏ đến mua phụ kiện tóc, đàn ông cũng không nhiều, cho dù có cũng đều đi cùng với gia đình. Trác Tư Thành bước vào cửa hàng, hiếm có người như anh ấy lại đi mua sắm một mình.
Lúc đi ngang qua khu phụ kiện tóc dành cho trẻ em, Trác Tư Thành chợt dừng lại .
Sau đó Bạch Vi nhìn thấy, Trác Tư Thành cầm lên một cái dây buộc tóc màu đỏ dâu tây, nhìn vài giây, rồi đi thanh toán. Chắc là trong nhà Trác Tư Thành có trẻ nhỏ, cho nên mới tới đây mua dây buộc tóc.
Trác Tư Thành không nhìn thấy Bạch Vi đang ngồi trong góc hẻo lánh, Bạch Vi cũng lười đi tới chào hỏi.
Bạch Vi không để tâm đến chuyện này, 8 giờ tối, sau khi dọn dẹp xong là đóng cửa hàng, Lục Tư Đình cất chiếc xe đạp của Bạch Vi vào cốp xe.
Lúc này về nhà nấu cơm thì đã muộn, Lục Tư Đình trực tiếp tìm một nhà hàng, chờ sau khi cơm nước xong xuôi rồi mới về nhà.
Cùng lúc ấy, khi màn đêm buông xuống, đèn ở cổng khu quân sự cũng được thắp sáng lên, Trác Tư Thành đi vào đại viện của khu quân đội. Chẳng mấy chốc Lục Tư Dĩnh đã đi ra.
Thời gian không còn sớm nữa, Lục Tư Dĩnh cứ tưởng hôm nay anh ấy sẽ không đến, nên đã đi tắm sớm, lúc nhận được điện thoại thì hơi bối rối một chút, nhưng vẫn vội vàng thay quần áo rồi ra ngoài.
Chị ấy nhìn Trác Tư Thành, cười rồi nói đùa:
"Ngày Quốc tế Thiếu nhi này anh còn đến đây làm gì, chẳng lẽ là Tết Thiếu nhi em cũng có quà sao?"
Lục Tư Dĩnh vốn chỉ là thuận mồm nói ra câu này thôi, còn là giọng điệu đùa giỡn, ai ngờ Trác Tư Thành lại duỗi bàn tay đang nắm chặt thành nắm đấm ra, hai mắt tỏa sáng nhìn chị ấy chằm chằm.
"Tiểu Dĩnh, tặng em này."
Năm ngón tay xòe ra, một chiếc dây buộc tóc dâu tây đơn giản và đáng yêu nằm gọn trong lòng bàn tay.
Lục Tư Dĩnh kinh ngạc đến mức ngây người.
Dây buộc tóc dâu tây này là dành cho mình ư?
Nhưng chị ấy đã hai mươi sáu tuổi rồi, không phải sáu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền