Chương 241: Thèm Ăn, Muốn Ăn Đồ Nướng, Không Cho Ăn Sẽ Thấy Tủi Thân (1)
Chẳng bao lâu nữa đã đến ngày 1 tháng Mười.
Trước cuối tháng Mười, Bạch Vi đã làm xong đồ trang sức đặt làm riêng, sau đó bảo Lục Tư Đình chở cô đến nhà khách hàng để giao đồ trang sức.
Một bộ trang sức đặt làm riêng hoàn thành, một trăm hai mươi tệ lập tức tới tay luôn.
Bạch Vi ngồi ở ghế phụ, cười tủm tỉm đếm tiền.
Lục Tư Đình cười lắc đầu, nói:
"Nhóc mê tiền."
Đường phố vô cùng náo nhiệt, có người bắt kịp phiên chợ sáng, từ hơn sáu giờ, người ta đã đổ ra đường mua sắm.
Trường học đóng cửa, nhà máy đóng cửa, chỉ những người mở cửa hàng là không được nghỉ lễ.
Chị Thôi biết ngày Quốc khánh sẽ có rất nhiều người, nên bảy giờ sáng đã đến mở cửa hàng.
Thẩm Quyên đến sau, tám giờ ba mươi mới đến cửa hàng cùng với Bạch Diệu Thiên.
Lúc này trong cửa hàng đã bắt đầu bận rộn, nhưng người cũng không nhiều lắm.
Một giờ sau, Lục Tư Đình đưa Bạch Vi đến, lúc này cửa hàng trang sức nhỏ đã chật kín người.
Có thể thấy, thậm chí còn có một số người ở bên ngoài không chen được vào đang xếp hàng chờ đợi.
Có quá nhiều người, nên Lục Tư Đình không cho Bạch Vi vào cửa hàng, lo lắng đến việc chen lấn, thế nên anh bảo Bạch Vi ngồi ở trong xe.
Bạch Vi cũng muốn vào giúp đỡ, nhưng nhìn bụng mình, cô quyết định, vẫn không nên gây thêm phiền phức cho chồng và bố mẹ.
Xe jeep đỗ ở bên đường, cho dù Lục Tư Đình đã đi vào giúp đỡ, nhưng vẫn có thể vừa ngẩng đầu là nhìn thấy Bạch Vi.
Cô chỉ ngồi trong xe, ăn trái cây, làm chút đồ trang sức, thỉnh thoảng nhìn chằm chằm vào những người ở trong cửa hàng.
Vất vả mãi rồi cũng đến buổi trưa, cuối cùng khách hàng cũng vãn bớt, mọi người bắt đầu thay phiên nhau đi ăn cơm trưa.
Người đầu tiên là chị Thôi, Bạch Diệu Thiên bảo Thẩm Quyên đi mua đồ ăn, nhưng bị ngăn lại.
Lục Tư Đình đi đến cái hộp ở đằng sau lấy ra hai hộp cơm lớn, đây là đồ anh đã làm vào sáng nay, chuẩn bị mang cho bố mẹ vợ.
Đúng là Thẩm Quyên và Bạch Diệu Thiên đã lâu không được nếm thử đồ ăn Lục Tư Đình nấu. Biết được chốc nữa họ sẽ ra ngoài nên Lục Tư Đình đã ăn những hộp cơm đó rồi.
Đến một giờ chiều, mọi người đều đã ăn xong, những khách hàng cũng đã ăn xong, lại ríu rít ra đường.
Cùng lúc đó, các khách hàng trong cửa hàng cũng lần lượt đến, hầu như không có ý định dừng lại.
Cho đến tận tám giờ tối, rất nhiều người đi ra ngoài xem đèn hoa đăng, khách hàng ở trong quán mới ít hơn rất nhiều.
Mọi người vội vàng dọn dẹp vệ sinh, sau đó thu dọn đồ đạc rồi đóng cửa quán.
Trong bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh, trong ba ngày đầu tiên, hầu như ngày nào cũng trong tình trạng bùng nổ đơn hàng, Bạch Vi thấy mừng vì mình đã tích trữ hàng từ sớm, nếu không chắc chắn sẽ không có đủ hàng để bán.
Từ ngày thứ tư trở đi, lượng người dần giảm xuống, nhưng lượng hàng bán ra mỗi ngày vẫn cao, gấp khoảng hai lần ngày thường.
Sau kỳ nghỉ lễ kéo dài bảy ngày, người đi học bắt đầu đến trường, người đi làm bắt đầu đi làm, đường phố trở lại cảnh tượng như thường ngày.
Sau khi sự kiện tháng Mười kết thúc, Bạch Vi ở trong nhà tính toán sổ sách, sau đó ôm chặt trái tim bé nhỏ đang đập thình thịch của mình.
Không cần phải nói, đúng là đã kiếm được nhiều tiền hơn so
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền