Chương 259: Giống Như Búp Bê Tiểu Phúc Được Vẽ Trên Giấy Năm Đó (1)
Bình thường Bạch Diệu Thiên phải lên lớp dạy học cho nên cũng không thể uống rượu, cũng chỉ có ngày lễ ngày tết mới uống hai chén. Bên trong ly nhỏ của ông có chút rượu, vụng trộm nhấp một hớp, vui vẻ nói:
"Uống nhiều quá cũng không sao cả, không phải hôm qua bà đã dọn phòng xong rồi sao, nếu như Tiểu Lục uống nhiều thì cứ bảo bọn nhỏ ở lại đây tối nay, ngày mai thì trở về. Dù sao cũng là năm mới, tất cả mọi người đều không có chuyện gì."
Thẩm Quyên nói:
"Đợi chút nữa Tiểu Lục tới, ông uống với thằng bé ít thôi, thằng bé còn phải lái xe đấy cho nên cũng không thể uống nhiều."
Điều này cũng đúng, Thẩm Quyên vốn muốn bảo bọn họ ở lại nhà một đêm, Bạch Vi cũng không về nhà được mấy lần trong một năm, thật vất vả mới về nhà ngoại, không bằng ở lại một hai ngày rồi đi. Dù sao thì cửa hàng trang sức cũng đóng cửa trong thời gian này, mọi người đều ở nhà, qua một năm bội thu.
Mười rưỡi sáng, Bạch Vi cùng Lục Tư Đình đến. Lục Tư Đình cùng Bạch Vi mỗi người ôm một đứa bé, sau khi đưa ba mẹ con lên lầu thì Lục Tư Đình lại đi xuống khuân đồ. Bạch Diệu Thiên nhìn thấy thì cũng xuống lầu hỗ trợ. Đây vẫn là lần đầu tiên Lục Thiên Duệ cùng Lục Nhã Huệ đến nhà ông bà ngoại, nhưng mà bọn nhỏ cũng không lạ lẫm với ông bà ngoại, ở trong nhà chơi rất vui vẻ.
Trong phòng rất ấm áp, Bạch Diệu Thiên và Lục Tư Đình đang uống rượu, Hoàng Nguyệt Nha và Bạch Vi thì ôm mấy đứa bé, buổi tối, vào lúc ăn cơm, Bạch Diệu Thiên không uống rượu nữa, rất lâu rồi con gái mới trở về, còn mang theo cả cháu ngoại, Thẩm Quyên cùng Bạch Diệu Thiên vô cùng thích, lúc ăn cơm còn phải mỗi người ôm một đứa. Mà hai đứa nhỏ lại nhận được bao lì xì rất dày.
Sau khi cơm nước xong thì dẫn bọn nhỏ vào phòng. Bạch Vi sẽ để cho mấy đứa nhỏ ngủ một đến hai tiếng vào buổi trưa, nếu có thể thì sẽ thức vào buổi chiều, như vậy thì cùng lắm là hai đứa nhỏ sẽ tỉnh một lần vào ban đêm, chỉ cần dỗ một lần là được, cũng sẽ không quá ầm ĩ. Mấy đứa bé ngủ thiếp đi, mẹ con bọn họ cũng ngồi ở một bên nhỏ giọng nói chuyện phiếm.
Đến buổi chiều, Bạch Diệu Thiên uống nhiều quá nên được Lục Tư Đình đỡ trở về phòng, anh cũng uống không ít, mặc dù không đến mức vừa nằm xuống là ngủ nhưng mà cũng không thể lái xe được. Cuối cùng bọn họ vẫn quyết định ở lại nhà họ Bạch ở một đêm, ngày hôm sau thì trở về.
Về nhà ngoại ở một ngày, mang đến không ít thứ, nhưng mà đến lúc rời đi thì Thẩm Quyên cùng Bạch Diệu Thiên lại nhét đồ chật xe của bọn họ. Lạp xưởng, gà xông khói, rau ngâm, màn thầu của nhà làm, còn có hoa quả, hộp bánh các loại mà người khác tặng cho, chỉ cần Thẩm Quyên cảm thấy bọn họ có thể thích ăn thì sẽ đưa đi hết. Lục Tư Đình ngăn được một người nhưng không thể ngăn được người khác, huống chi trong ngực còn ôm mấy đứa bé, cho nên cốp xe đằng sau cũng nhanh chóng bị nhét đầy đồ.
"Ba mẹ, hai người mau vào nhà đi, trời rất lạnh."
Bạch Vi ngồi trên xe, nhìn qua cửa sổ xe nói.
Thẩm Quyên khoát tay áo, nói:
"Các con cũng mau về đi, cẩn thận kẻo lạnh!"
Bạch Vi nhìn kính chiếu hậu, nhìn bóng dáng ba mẹ ngày càng nhỏ, mãi cho đến khi không nhìn thấy.
Về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền