Chương 295: Người Lười Nuôi Con (1)
Bạch Vi ngồi trên ghế salon đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn hai đứa nhóc đang chơi đùa. Bây giờ cô đã về đến nhà, hai đứa nhóc lại lục tìm đồ chơi của mình. Bình thường mỗi đứa chơi một mình thì không sao, nhưng bây giờ cả hai cùng nhau chơi ghép hình, xếp gỗ, khiến xung quanh lộn xộn, không còn chỗ đặt chân. Mấy đứa nhỏ đúng là giỏi phá nhà.
Sau khoảng 2 giờ, có vẻ như hai đứa đã chơi mệt. Lục Nhã Huệ chạy đến bên cạnh Bạch Vi, nũng nịu ôm chân cô nói: "Mẹ, nước..."
Lục Thiên Duệ ngoẹo đầu nhìn rồi học theo, đi đến bên cạnh Bạch Vi nói:
"Mẹ, uống nước."
Bạch Vi đứng dậy, đổ nước ấm vào bình sữa của hai đứa, rồi đưa cho chúng uống. Sau khi uống xong, Lục Nhã Huệ vắt chân lên cổ chạy, Bạch Vi vội kéo cổ áo cô bé lại.
Tiếp đó, Bạch Vi dẫn hai đứa nhóc đến chỗ đồ chơi, ngồi xổm xuống, nghiêm túc nói:
"Đây là đồ chơi của các con, nếu không muốn chơi nữa thì phải tự mình thu dọn."
Hai đứa nhỏ ngơ ngác nhìn Bạch Vi, rồi lại nhìn nhau. Bạch Vi đặt một món đồ chơi vào trong chiếc thùng, rồi lại lấy một món khác từ từ bỏ vào và nói:
"Phải tự biết cất đồ chơi của mình, có hiểu chưa?"
"Nếu như các con không dọn dẹp, mẹ sẽ đưa cho em gái hết đống đồ chơi này, sau này các con cũng sẽ không được chơi nữa."
Bạch Vi nghiêm túc nhưng vẫn kiên nhẫn, sau khi xác định hai đứa nhỏ đã hiểu thì mới đứng sang một bên.
Quả nhiên, Lục Thiên Duệ và Lục Nhã Huệ đã hiểu. Lời uy hiếp này có trọng lượng lớn, hai đứa nghe xong lập tức nhanh chóng thu dọn đồ chơi của mình. Bọn nhỏ cố gắng cho đồ chơi vào trong chiếc thùng. Sau khi cho hết tất cả đồ chơi vào bên trong, hai đứa chạy chậm đến bên cạnh Bạch Vi, đôi mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm cô.
"Mẹ, xong, xong."
"Bảo bảo ngoan, muốn chơi."
Hai đứa nhỏ xếp hàng đứng trước mặt Bạch Vi, tranh nhau khoe công.
Bạch Vi liếc mắt nhìn, thấy bọn nhỏ đã dọn sạch sẽ đống đồ chơi trên mặt đất thì hôn mỗi đứa một cái.
"Thật ngoan, không hổ là bảo bối của mẹ."
Hai đứa nhỏ vừa được hôn vừa được khen thì cười hề hề.
Cùng lúc ấy, Lục Tư Đình đứng ở đầu bậc thang, không biết đã nhìn bao lâu. Anh có chút bất ngờ với cách nuôi con của Bạch Vi. Thay vì luôn đi theo sau lưng dọn dẹp những thứ mà mấy đứa nhỏ bày ra, cô lại để chính bọn chúng tự thu dọn.
Anh nghĩ, nếu như bọn nhỏ cảm thấy mệt mỏi, lần sau chúng sẽ không bày đồ chơi bừa bãi nữa. Cách này còn có thể bồi dưỡng tư tưởng cho chúng, giúp chúng có thói quen tốt từ nhỏ, biết tự làm việc của mình.
Lục Tư Đình đi qua, ngồi xuống ghế salon ôm Bạch Vi, hôn cô một cái, nói:
"Vi Vi thật lợi hại, hóa ra em còn biết dạy dỗ mấy đứa nhỏ như vậy, biết nên dạy dỗ chúng như thế nào."
Giáo dục mấy đứa nhỏ? Bạch Vi nhìn hai đứa bé đáng yêu, tràn đầy sức sống, lúc này còn đang chạy ra ngoài cửa nhổ cỏ.
Cô im lặng nói:
"Lần nào bọn nhỏ chơi xong cũng như phá nhà, chỗ này một món đồ chơi, chỗ kia một món đồ chơi, em thấy rất lười đi dọn."
Vậy ra đây là vì Bạch Vi lười dọn dẹp nên mới để bọn nhỏ tự làm sao? Hóa ra không phải như anh nghĩ, không phải do Bạch Vi muốn bồi dưỡng thói quen tốt cho bọn nhỏ từ bé.
Lục Tư Đình có chút im lặng. Hóa ra vợ mình lười cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền