Chương 92: Ký Ức Quay Lại (2)
Ở góc phòng bệnh, càng ngày càng có nhiều người đến thăm ông cụ Lục, bọn họ cũng càng lúc càng mang nhiều quà đến. Nhưng mà nhà họ Lục có quy củ của mình, hơn nữa lúc tỉnh táo ông cụ Lục cũng đã nói, không nhận quà của bất cứ ai, cho nên họ mang gì đến thì sẽ mang cái đó trở về.
Tinh thần của ông cụ Lục cũng ngày một sa sút, thậm chí còn không nhớ rõ được vài người. Một hôm, ông cụ nhìn thấy Lục Chính Hoa thì phải tốn rất nhiều sức mới nhớ ra đây là con của mình, giọng nói yếu ớt hỏi:
"Chính Hoa sao, sao, sao con lại ở chỗ này, nếu như con dám... Dám trốn học... ba... sẽ đánh gãy chân của con."
Lục Chính Hoa kinh ngạc nhìn ba mình, vội vàng đi gọi bác sĩ.
Những ngày này, mỗi lần tới, ông cụ Lục đều gắng gượng cơ thể, giả vờ như cơ thể mình rất tốt nói chuyện phiếm cùng mọi người. Thế nhưng là, ai nấy đều biết rõ tình trạng của ông cụ. Mặc dù đau lòng nhưng cũng không dám nói gì cùng ông cụ Lục.
Hôm đó, tinh thần của ông cụ Lục có vẻ tốt hơn rất nhiều. Lúc Bạch Diệu Thiên và Thẩm Quyên tiến vào thì ông còn vẫy tay, ra hiệu bọn họ ngồi gần một chút.
"Đến thì cứ đến thôi, lần sau không cần mang nhiều đồ như vậy, quá tốn kém."
Bạch Diệu Thiên vừa cười vừa nói:
"Chúng ta là thông gia, nếu không ăn hết mấy thứ này thì cũng có thể để cho mấy đứa nhỏ ăn."
Trong phòng bệnh, tuổi của Bạch Diệu Thiên và Thẩm Quyên là ít nhất. Vì thế, ông cụ Lục lôi kéo Bạch Diệu Thiên nói không ít chuyện, ngay cả đứa cháu mà bình thường mình yêu thương nhất cũng không quan tâm.
Nhưng mà cơ thể không tốt chính là không tốt. Dù tinh thần của ông cụ Lục nhìn không tệ, nhưng sau khi nói chuyện một lúc, mắt trần cũng có thể thấy, tinh thần của ông cụ có chút uể oải hơn.
Cùng lúc ấy, Lục Tư Đình cùng Bạch Vi ở bên ngoài ngồi. Bạch Vi nhẹ giọng hỏi:
"Hai ngày này em thấy tinh thần của ông nội cũng không tệ lắm, bác sĩ bên kia nói thế nào?"
Ngắn ngủi mấy chữ, Lục Tư Đình lại phải dùng rất nhiều sức thì mới nói ra được:
"Bác sĩ nói, hẳn là... chỉ còn khoảng thời gian này."
Anh nắm chặt nắm đấm, nổi gân xanh trên cánh tay.
Bạch Vi lập tức hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó. Ông cụ, cũng chỉ còn lại chút ít thời gian này. Lại nhìn bộ dáng Lục Tư Đình buồn bã như vậy nhưng vẫn còn phải nhịn thì trong lòng Bạch Vi cũng không chịu nổi.
Cô nhẹ nhàng tiến đến, ôm lấy cánh tay Lục Tư Đình, cũng không nói gì cả, hai người cứ yên lặng ngồi như vậy. Ở trên tầng này, mỗi người một phòng bệnh cho nên cũng không có quá nhiều người, hành lang cũng tương đối trống trải.
Qua khoảng năm, sáu phút, Bạch Diệu Thiên và Thẩm Quyên từ bên trong đi ra, cẩn thận đóng cửa lại.
"Ông cụ đã ngủ, đôi vợ chồng trẻ các con cũng mau về nhà đi."
Bạch Vi liền vội vàng đứng lên nói:
"Ba mẹ, hai người cũng về sớm một chút."
Sau khi về đến nhà, đã là mười giờ. Hai người rửa mặt xong thì chuẩn bị lên giường ngủ.
Trong bóng tối, Bạch Vi nhìn chằm chằm bên mặt Lục Tư Đình nhìn một hồi lâu.
Thật ra kinh nguyệt của cô đã đi được mấy ngày. Nhưng mà trong mấy ngày này, tất cả mọi người đều bề bộn nhiều việc, lại thêm chuyện của ông cụ Lục, bọn họ thực sự không thích hợp để làm chuyện mà lúc trước chưa hoàn thành. Bệnh tình của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền