Chương 97: Giống Như Một Con Mèo Con Muốn Được Khích Lệ, Tràn Đầy Sức Sống (1)
Tối hôm đó Bạch Vi tan việc xong thì hào hứng đi tìm Lục Tư Đình.
Lục Tư Đình làm cơm, Bạch Vi ở trong phòng bếp vừa rửa một quả dưa chuột vừa nói chuyện, nhưng cũng không ảnh hưởng gì. Cô cắn một miếng dưa chuột, tiếp tục nói:
"Không phải lúc trước em đã nói với anh sao, em gái họ của em đã mở một cửa hàng bán quần áo ở con phố khác, sau đó chúng em cùng nhau phối quần áo và trang sức, phần lớn khách hàng đều rất thích."
"Sau đó thì sao, chúng em đã bảo những vị khách kia, chỉ cần cầm hóa đơn mua quần áo ở bên kia sang cửa hàng bên này mua đồ trang sức thì sẽ được giảm giá 10% cho những loại trang sức nhất định, mấy hôm nay có rất nhiều khách đấy."
"Hẳn là công việc buôn bán trong cửa hàng bán quần áo của em gái họ cũng không tệ, ngày nào cũng có rất nhiều người đến mua đồ trang sức, không nói đến những món đồ trang sức nhất định kia, mà trên cơ bản sau khi những vị khách đó nhìn thấy những món trang sức khác thì họ nhất định sẽ mua thêm vài món."
Bạch Vi kể.
Cũng không lâu lắm, Lục Tư Đình nói:
"Được rồi, ăn cơm trước đi."
Chờ đến lúc cơm được đặt lên bàn, Bạch Vi cũng không động vào những món ăn đang bốc khói ở trên bàn, ánh mắt vẫn đang lấp lánh nhìn về phía anh.
Lục Tư Đình bất đắc dĩ cười cười, nói:
"Em nói tiếp đi."
Bạch Vi kiêu ngạo ngóc đầu lên, giống như một con mèo con muốn được khích lệ, tràn đầy sức sống nói:
"Em cũng không nghĩ đến là kinh doanh lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, hiện tại, lợi nhuận một tháng của em cũng bằng em đi làm ở bưu điện nửa năm!"
Lục Tư Đình xoa xoa đôi tay theo bản năng, vừa cười vừa nói:
"Vậy các em đúng là rất tuyệt, xem ra việc anh ủng hộ em lúc trước cũng rất đúng đắn."
"Cũng không hẳn!"
Lúc này Bạch Vi mới cầm đũa lên, nếm nếm món cá mà hôm nay Lục Tư Đình nấu.
Thịt cá thơm thơm mềm mềm, sau khi cho vào miệng thì tan ra, mấu chốt là ở bên trong cũng không có xương, Bạch Vi cũng không cần phải gỡ. Nhưng mà có lẽ là bởi vì đang phấn chấn cho nên buổi tối Bạch Vi đã ăn không ít.
Cảm thấy bây giờ mới qua mấy tháng mà công việc làm ăn đã lớn.
Cuối cùng hai người ra ngoài đi dạo một vòng, đợi đến khi tiêu cơm một chút thì mới trở về ngủ.
Công việc buôn bán cứ tiếp tục như vậy, hơn nữa còn có Lục Tư Đình cổ vũ, Bạch Vi càng ngày càng nhiệt tình.
Bình thường cũng không có thời gian gặp mặt Bạch Tường Vi, chỉ có ngày lễ ngày tết thì hai người mới có thể cùng ngồi xuống nói chuyện.
Nhưng mà có đôi khi Thẩm Quyên đưa cơm tới thì sẽ mang theo chút hoa quả, Bạch Vi cũng sẽ mang đến chỗ em gái họ.
Cứ như vậy cho đến cuối tháng chín.
Cũng sắp đến ngày 1 tháng 10 cho nên đường phố luôn ồn ào náo nhiệt.
Để chuẩn bị hoạt động ngày Quốc khánh cho cửa hàng, Bạch Vi dán hai tấm áp phích mà mình đã vẽ ra bên ngoài, sau đó lại đi thuê người làm một tấm biểu ngữ, chỉ viết đơn giản: Giảm giá 20% trong 3 ngày trước Quốc khánh.
Trong thời đại này cũng không có nơi in ấn áp phích, Bạch Vi cũng chỉ có thể tự mình làm một cái đơn giản.
Có rất nhiều người tới dạo phố, sau khi thấy biểu ngữ thì họ liền ghé vào cửa hàng để xem.
Bạch
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền