Chương 26. Ăn cướp
La Tiếu từ công xã mới vừa trở về không bao lâu thì chị hai nhà họ Triệu đến. Chị ta hỏi La Tiếu đất phần trăm có cần hỗ trợ thu thập hay không. Thật ra, đất phần trăm kia khi chị ta đến nhà La Tiếu liền có thể nhìn thấy, nên La Tiếu cũng không biết chị hai nhà họ Triệu hỏi vậy là có ý gì.
La Tiếu cũng chỉ ăn ngay nói thật là đã thu thập xong. Sau đó, chị hai nhà họ Triệu hỏi La Tiếu có phải là đi đến công xã không. Chưa để La Tiếu đồng ý hay không, chị ta đã đi thẳng vào trong phòng. Vừa vào cửa, nhìn thấy đôi giày giải phóng trên giường, chị ta liền nói muốn mượn.
Chính vào lúc này, đại đội trưởng và cán bộ trong thôn tan làm đi đến cửa thôn. Nghe được âm thanh ồn ào, mọi người đều dừng bước.
Giọng của La Tiếu lanh lảnh, có thể xướng cao âm. Một trận la này khiến cho phần lớn thôn dân trong thôn đều vây quanh xem trò vui.
La Tiếu sớm tìm ra một đoạn hành nhỏ ở trong không gian, bỏ vào trong tay nặn ra chất lỏng. Sau đó, cô nhắm mắt lại quẹt một vệt lên mặt, nước mắt tuông ào ào.
Nhưng bọn họ sai rồi, La Tiếu không quen tật xấu này của bọn họ, chờ hai người bọn họ chạy ra cửa lớn lại đi về phía trước hai, ba mét, La Tiếu rống cổ họng hô: "Ăn cướp, cướp đồ. Người nhà họ Triệu không để cho người ta sống, mọi người mau đến xem, chị em nhà họ Triệu cướp đồ vật, ngay cả một cô nhi cũng không buông tha."
Lần này hai chị em nhà họ Triệu tiến cũng không được lui cũng không xong, nhìn người tụ tập đến, có chút không đất dung thân.
Đại đội trưởng đến gần bên người La Tiếu đang khóc không thể tự kiềm chế, hỏi: "La Tiếu, trước tiên đừng khóc, nói rõ đến cùng là xảy ra chuyện gì?"
La Tiếu dùng tay áo lau mặt, nức nở nói tiếp: "Cháu từ công xã mới vừa trở về không bao lâu, chị hai nhà họ Triệu liền đến, hỏi cháu đất phần trăm có cần hỗ trợ thu thập hay không, đất phần trăm kia khi chị ấy đến nhà của cháu liền có thể nhìn thấy, cháu cũng không biết chị hai nhà họ Triệu đây là có ý gì.
Triệu Tiểu Mai có chút không vui vẻ nói: "La Tiếu em đừng quên, trong thôn này cũng chỉ có gia đình chúng ta gia vẫn tính là có chút quan hệ với em, mượn em một vài thứ thì làm sao?"
Nói xong ôm đồ vật liền đi ra ngoài, hai chị em chỉ muốn mau mau đem đồ vật về nhà.
Mấy người từ trên núi xuống thì có Lý Tú Lan miệng rộng. Lý Tú Lan người này chính là không nhìn nổi nhà người khác tốt. Trước đó vài ngày, con trai nhà họ Triệu bị người ta mang đi, tuy nhiên lấy được của người ta hai trăm đồng tiền, trong lòng bà ta đang bất bình lắm.
Liền há mồm nói: "Hai cô con gái nhà họ Triệu này thật là hay, La Tiếu người ta đã nói là không cho mượn, lại ôm lấy muốn chạy, còn luôn miệng nói cái gì trong thôn này La Tiếu có chút quan hệ với nhà họ Triệu, mượn một vài thứ thì có sao. Thật đúng là mặt dày, bắt nạt một cô nhi người ta mà cũng không cảm thấy ngại."
La Tiếu vốn đang hung hăng giả khóc đã tốt lắm rồi, bây giờ lại có người ủng hộ, nước mắt càng lau càng nhiều, cũng đã đầy đủ.
Đại đội trưởng và cán bộ công xã cũng lại đây, Cao Giải Phóng hỏi: "Đến cùng là xảy ra chuyện gì?"
Lý Tú Lan giành nói trước: "Hai cô con gái nhà họ Triệu này thấy La Tiếu mới vừa mua về chậu rửa mặt tráng men và giày giải phóng, há mồm liền muốn mượn của người ta, La Tiếu đã nói vừa mới mua còn chưa dùng cho nên không thể mượn.
Nhưng con gái nhà họ Triệu nói người ta hẹp hòi, còn nói ở bên trong thôn này chỉ có gia đình của họ là có chút quan hệ, ôm đồ của người ta liền bỏ chạy, người ta có thể không vội sao?"
Triệu Tiểu Mai tức giận nói: "Thím Tú Lan, nơi nào có chuyện như thím nói, rõ ràng là La Tiếu cho chúng ta mượn."
Lý Tú Lan không phải dễ trêu, mắng: "Mấy người làm ra chuyện không biết xấu hổ, còn không cho người khác bất bình giúp sao, lại không phải chỉ có một mình tôi nghe được, chúng ta năm, sáu người cũng nghe được người ta nói rồi không cho mượn."
Một vị thím đi theo bên người Lý Tú Lan cũng nói: "Người ta không cho mượn thì chị em các người cũng không thể đoạt lấy bỏ chạy, không phải là đang bắt nạt người sao?"
Bọn họ nghĩ chỉ cần đồ vật tiến vào nhà mình, bọn họ không thừa nhận là tốt rồi, La Tiếu là một cô nhi, năng lực làm sao bằng nhà họ Triệu bọn họ.
Nhưng căn bản hai chị em không có chú ý mấy người thôn dân từ bên trên sườn dốc đang xuống tới.