Chương 50. Không muốn nợ ân tình
Nhanh chóng đeo gùi lên lưng, La Tiếu bước nhanh chạy về nhà. Điểm thanh niên trí thức nằm ngay gần chân núi nên từ đó về không xa. Vội vã thả cái gùi xuống trong viện, đóng cửa cẩn thận, lúc này cô mới bước nhanh trở lại chỗ bà nội Lâm.
La Tiếu không ngừng tay đốn củi, mãi đến tận khi kiếm gần như có thể chứa đầy ba lô mới dừng lại. Lại lấy từ trong giỏ của mình ra một con cá khoảng chừng hai cân, đặt vào trong gùi của bà nội Lâm.
Nhẹ giọng nói: "Bà nội Lâm, con cá này là con bắt được ở trong đầm nước, bà mang về cho ông nội Lâm và bản thân bà bồi bổ thân thể."
Bà Lâm sợ hết hồn, vội vã ngăn cản: "Con gái, cái này không thể được, những lương thực kia cũng đã khiến trong lòng chúng ta hổ thẹn, làm sao còn có thể ăn cá của con chứ? Trong đầm nước là có cá, nhưng không dễ bắt chút nào. Con gái, sau này con nên hạn chế đi đến hồ nước kia, chỗ đó nước sâu hơn, nhớ tới năm đó cha chồng bà đã từng nói, dây thừng năm, sáu mươi mét cũng không thả được đến tận cùng, nghe lời đi con gái, chỗ kia hạn chế đi đến."
La Tiếu nói: "Bà nội Lâm, con không có lội xuống nước, là dùng lưới để bắt, bà cứ yên tâm đi." Động tác trên tay không dừng lại, đặt cá ở dưới đáy gùi, mặt trên lại bỏ vào bó củi. Bà Lâm gấp gáp đến đập thẳng tay.
La Tiếu nói: "Bà nội Lâm, trong gùi của con còn có một con, bà đừng khách khí, trời cũng không còn sớm, nhanh đi về nhà đi."
Tâm tình bà Lâm phức tạp chỉ có thể gật gù, lúc này mới chuẩn bị về nhà. La Tiếu nhìn củi trong gùi của bà, thực sự là không đành lòng, liền nói: "Bà nội Lâm, bà ở chỗ này chờ con một chút, tuyệt đối đừng đi."
Lúc này, La Tiếu đỡ lấy cái gùi đựng củi trên lưng bà Lâm, nói: "Đi thôi, con giúp bà mang về nhà."
Bà Lâm gấp dáp nói: "Ai nha, thật sự không cần, bà còn tưởng rằng con có chuyện gì, bà có thể tự mang về."
La Tiếu nói: "Không có chuyện gì, bà nội Lâm, đi thôi, muộn nữa thì sẽ trễ giờ làm cơm."
Bà Lâm thấy La Tiếu cố ý muốn đưa, chỉ có thể đồng thời đi về nhà. Dọc theo đường đi, một già một trẻ tán gẫu cũng không tệ lắm. Trên đường cũng gặp phải không ít thôn dân, có người khen La Tiếu khá lắm, có người lại nói thật là không có mắt nhìn, nịnh bợ bà Lâm có thể có ích lợi gì, đây chính là ở giả vờ giả vịt cho người trong thôn xem.
Những câu nói này căn bản không thể tổn thương La Tiếu một chút nào. Nếu không phải thấy bà nội Lâm thực sự gầy đến nỗi chỉ một luồng gió liền có thể thổi ngã, có chút không đành lòng thì cô cũng không muốn vươn tay ra giúp. Hiện tại dù sao cũng không phải tận thế, phải nên giúp đỡ nhau. Lại nói khi cô vừa tới thanh niên trí thức điểm, nếu không có vợ chồng đại đội trưởng hỗ trợ, sợ cũng không thể nhanh yên ổn như vậy.
Người đều muốn tiến về phía trước, hướng về điều tốt đẹp và lương thiện. Hơn nữa khi làm việc cô nghe vài thím nói chuyện của nhà họ Lâm thì không ít, nếu gặp gỡ xác thực không thể lạnh lùng không nhìn. Đưa đồ vật đến nhà, La Tiếu không dừng lại lâu liền rời đi. Cô cũng không nói hôm nào giúp bọn họ lên núi đốn củi, đỡ phải để đôi vợ chồng già không an lòng.
Đôi vợ chồng già nhà họ Lâm cũng mới hơn sáu mươi tuổi, nhưng xem tướng mạo thì cũng phải hơn bảy mươi tuổi. Có thể giúp đỡ liền giúp đỡ, ngược lại đối với cô mà nói cũng không phải chuyện to tác gì. Còn người khác nói thế nào, nhiều chuyện là do miệng người khác, nói thế nào thì nói thế đó, ngược lại chính mình cũng không ít một miếng thịt.
Trở về nhà, La Tiếu xử lý hai con cá. Chủ yếu là cô sợ làm ít thì Lục Nghị Thần không đủ ăn. Tốt xấu gì người ta đưa nhiều bó củi như vậy. Thật ra cô muốn nói không cần đưa, cô thật sự có thể tự tìm. Nhưng đã nói mấy lần với Lục Nghị Thần rồi, anh nói là không muốn nợ ân tình, cho nên thẳng thắn tùy anh vậy, còn việc trả lễ lại thì cô cũng chỉ có thể làm chút đồ ăn đưa tới thôi.