ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Phụ Kết Hôn Với Nam Phụ Lạnh Lùng

Chương 33. Cơm Có Thể Ăn Bậy, Lời Không Thể Nói Bậy

Chương 33 - Cơm Có Thể Ăn Bậy, Lời Không Thể Nói Bậy

Từ sau khi xảy ra chuyện thế gả, Lục Hương trở nên cực kỳ lợi hại.

Trong lòng Lục Đại Niên vô cùng thất vọng về mẹ ruột. Ông biết rõ Lục Hương và Phó Cầm Huy đã là vợ chồng, vậy mà bà vẫn cố ý nói những lời ám muội, rõ ràng là không đòi được tiền nên cố tình phá hoại. Nhưng Lục Hương là cháu gái ruột của bà, chính vì ý đồ xấu xa của bà ta, Lục Hương trở thành mục tiêu bị công kích, bây giờ còn hắt nước bẩn lên đầu cô? Đổi trắng thay đen, đây chẳng khác nào muốn mạng cả nhà ba người họ!

Những năm qua, bà nội Lục quen với việc Lục Đại Niên luôn vâng vâng dạ dạ nghe theo. Bây giờ thấy ông không nghe theo bà ta sắp xếp nữa, bà ta tức tới nhảy đổng lên: "Mày còn có mặt mũi trách tao? Tao nuôi mày còn nuôi ra oan nghiệt? Thứ súc sinh như mày, lúc sinh ra nên bóp chết đi cho xong!"

Lục Đại Niên thực sự không nhịn được nữa, ông nói: "Lúc đầu lúc Đại Nha kết hôn, mẹ nói đối phương là gia đình thanh bạch. Đến ngày cưới mới biết gia cảnh họ thế nào. Sau đó đến Nhị Nha cũng do mẹ làm chủ, chẳng lẽ trong mắt mẹ chỉ có tiền thôi sao?"

Bà nội Lục cảm thấy có thể dễ dàng lấy được tiền từ chỗ Lục Đại Niên, ai ngờ căn bản không lấy được, bà ta thẹn quá hóa giận. Nhìn thấy xung quanh nhiều người xúm lại xem như vậy, bà ta chỉ cảm thấy mất mặt. Bà ta một tay ôm ngực, nói: "Được lắm, mày muốn chọc tao tức chết chứ gì." Sau đó bà ta cứng cổ lên, giả vờ ngất xỉu.

Mọi người lập tức vây lại xem, người xung quanh xôn xao: "Cho dù thế nào, cũng không nên để bà lão tức đến mức này chứ?"

Bà nội Lục giả vờ hôn mê, trong lòng lại đang đắc ý. Không trị được người khác, còn không trị được mày sao?

Lục Đại Niên lập tức hoảng lên. Cùng lúc đó, Lục Hương nghiêm mặt nói: "Hôm đó, cảnh sát đã giải thích rõ ràng mọi chuyện rồi. Lúc đó họ còn nói nếu còn tái phạm sẽ bắt đi ngồi tù. Bà nội, cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy."

Bà nội Lục chỉ được cái ngang ngược trong nhà, vừa nhắc tới cảnh sát, trong lòng bà ta run lên, có chút sợ hãi, nhưng rất nhanh lại nói: "Mày ngay cả bà mày cũng muốn tố cáo, đồ súc sinh bất hiếu!"

Người xung quanh xem náo nhiệt đều chụm lại ghé tai nhau, tuy Lục Đại Niên không nghe thấy họ đang nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ của họ, trong lòng ông giống như có kiến đang bò!

Bà nội Lục cảm thấy có hơi không ổn. Ngay lúc đó, Lục Hương nói với Phó Cầm Huy: "Anh giữ tay của bà tôi, nếu không đâm lệch thì phải đâm lại." Phó Cầm Huy đáp lời vợ một tiếng, bà nội Lục liền cảm thấy tay của mình bị người ta giữ chặt không động đậy được, sự bất an trong lòng dần lớn lên.

Mẹ Lục không còn cách nào khác, nhìn thấy Lục Hương nói chuyện bình tĩnh, lập tức giống như tìm được chỗ dựa, vội vã hoảng hốt đi tìm một cây kim thép may chăn.

Bà nội Lục không mở mắt nhưng căng thẳng tới mức cảm thấy toàn thân đều cứng đờ. Ngay lúc Lục Hương lấy kim thép ra ở bên cạnh hù dọa bà ta, bà ta liền lặng lẽ tỉnh lại.

Lục Hương nói: "Bà nội tỉnh rồi?" Giọng nói nghe có vẻ rất kinh hỉ.

Người xung quanh đều khen: "Lục Hương đúng là không so đo hiềm khích cũ, đứa trẻ tốt như vậy, thím Lục, thím đừng xoi mói nữa."

Bà nội Lục cũng biết không thể đòi lại số tiền này được. Lục Hương giống như một con cá trơn tuột, mỗi lần bà ta tưởng mình sẽ bắt được thì đều bị cô hóa giải. Hiện giờ biết mình nói gì cũng vô dụng, bà ta phẫn hận trừng Lục Hương một cái. Càu nhàu rồi bò dậy từ trên đất.

Ba trăm tệ đó, số tiền mà người nông thôn phải làm ròng rã cả năm trời, bà ta không cam tâm để hời cho Lục Hương như vậy. Vừa nghĩ tới đó, toàn thân bà ta đều đau nhức, điều khiến bà ta hoảng loạn hơn là đứa con trai vốn rất nghe lời, lần này cũng bắt đầu không nghe lời nữa, đây không phải là một dấu hiệu tốt.