Chương 430 -
Việc kinh doanh ma lạt thang phát triển rất tốt. Trước đây khi mọi người đều khen ma lạt thang kinh doanh tốt, lãnh đạo huyện không có phản ứng gì. Lục Hương vốn chính là người họ nhìn trúng, luôn rất có năng lực làm việc. Ngay từ khi cô còn ở thôn, đã treo tên ở chỗ tất cả lãnh đạo lớn trong huyện rồi. Người có năng lực ở đâu cũng có năng lực, làm đồ ăn cũng oanh oanh liệt liệt như vậy.
Tiệm người phụ nữ tóc xoăn xảy ra chuyện, khiến cho tiệm Lục Hương mấy hôm nay đều bận không xuể. Mọi người lại đổ xô về tiệm Lục Hương ăn. Hôm thứ bảy, khách còn đông hơn bình thường. Bây giờ người bảo Lục Hương kinh doanh ngày chủ nhật ngày càng nhiều, Lục Hương có hơi không cầm cự nổi.
Thứ bảy cô tới tiệm, thấy một người đàn ông trung niên thử thách ma lạt thang cay nhất trong tiệm. Vừa nhìn thấy trong bát nổi một lớp ớt màu đỏ, chưa ăn đã cảm thấy cay. Người đàn ông trung niên này lại hoàn toàn không có cảm giác, ăn từng miếng to rất ngon lành. Đợi ăn xong, móc khăn tay ra lau miệng, nhìn Lục Hương. Lục Hương nói:
"Có muốn uống thêm một chai sữa đậu phộng không, vừa hay có thể giải cay!"
Người đàn ông trung niên này cũng mua một chai. Vừa ăn xong một bát ma lạt thang nóng hổi, uống thêm một chai sữa đậu phộng, thoải mái đến mức muốn híp mắt lại.
Lục Hương không biết vì sao lại cảm thấy khí chất của ông ta rất giống lãnh đạo huyện. Lục Hương ngơ ra, đây là người đầu tiên mời cô tới vùng ngoài mở tiệm.
Người đàn ông trung niên này đi thẳng vào vấn đề:
"Tôi là người của huyện Thải Vân, ma lạt thang của các cô, người ở chỗ chúng tôi vô cùng thích, cô gái ở văn phòng tuần nào cũng muốn tới ăn!"
Trước đây, khi ông ta ở văn phòng đã nghe những người này ríu ra ríu rít nói ngon, khiến ông ta ngứa ngáy. Hôm nay không nhịn được dậy sớm ngồi xe tới, ăn vào quả nhiên danh bất hư truyền, nói:
"Tôi muốn mời cô tới huyện Thải Vân chúng tôi mở một tiệm!"
Lục Hương dự liệu không sai, ông ta đúng thật là một lãnh đạo, vốn dĩ hai huyện chênh lệch không nhiều, nghèo khó như nhau. Lãnh đạo ở huyện Thải Vân nhìn thấy cũng thèm, muốn kéo ma lạt thang ngon này tới vùng của mình. Bây giờ có ma lạt thang, người trong huyện lân cận đều sẽ tới đây ăn ma lạt thang xem phim vào cuối tuần, thi thoảng đến cửa hàng bách hóa dạo, tới một chuyến tốn không ít tiền, cũng coi như là dẫn động các ngành khác phát triển.
Hai người đang nói chuyện, không ngờ lãnh đạo trong huyện cũng vào, nói:
"Tôi vừa đi ngang qua, nghe bí thư nói anh tới, tôi còn không tin, xem ra là thật, sao lại tới ăn ma lạt thang đặc sắc bản địa chúng tôi rồi, như thế nào?"
Trong ngữ khí của lãnh đạo huyền ngập tràn kiêu ngạo. Lãnh đạo huyện Thải Vân nói:
"Ngon, nếu mở ở huyện chúng tôi thì tốt hơn."
Sau đó nói với Lục Hương:
"Lời tôi nói vừa nãy cô hãy suy nghĩ một chút."
Lãnh đạo bản địa nghe vậy, trong lòng gióng lên hồi chuông cảnh giác:
"Anh thế này không hậu đạo, sao lại tới chỗ tôi đào người chứ, đi đi đi, tới văn phòng tôi nói chuyện, chỗ tôi có trà ngon."
Thực ra chỉ là muốn ngắt đoạn cuộc đội thoại của họ, Lục Hương là trụ cột trong huyện, nếu thật sự để ông ta đào đi, khóc đến lạc giọng mất.
Lãnh đạo huyện Thải Vân cười ha ha, dường như nhìn ra suy nghĩ của ông ta, nhưng cũng không nói gì khác, đứng dậy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền