ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 476 -

Lục Hương xoa mặt con trai nói:

"Lại cao lên rồi."

Mắt Phó Tích Niên sáng lấp lánh nói:

"Sau này con còn cao hơn cả mẹ, bảo vệ mẹ, có được không?"

Lục Hương véo má con trai nói:

"Mẹ có cha bảo vệ, con đó, vẫn nên lớn lên sớm chút đi."

Phó Tích Niên cố chấp nói:

"Vậy con cũng muốn bảo vệ!"

Lục Hương cười khẽ, ôm con trai vào trong lòng, rồi nói:

"Con trai, con có muốn về nhà không? Cha cũng ở thành phố này!"

Phó Tích Niên cũng rất muốn về, chỉ là họ đi cùng với những người khác ở trường, không thể tách lẻ.

Phó Tích Niên nói:

"Để lần sau ạ."

Lục Hương nói:

"Con nhớ cha rồi, lần sau mẹ bảo cha tới với con!"

Con trai có hơi sợ nói:

"Cũng không cần đâu ạ."

Lại nhớ tới lúc cha dạy kèm cho cậu, sau này nếu lại bắt cậu học môn văn hóa nữa.

Thấy bộ dạng chột dạ của con trai, Lục Hương cũng không cưỡng cầu. Thực ra Phó Cầm Huy chưa từng đánh con trai, nhưng con trai lại sợ anh, thật kỳ lạ.

Lục Hương nói lời tạm biệt con trai, và hai người cùng đến nhà thi đấu. Lục Hương đã quen chia tay với con trai rồi, không còn giống như trước, mỗi lần chia tay đều phải khóc một trận. Thấy mỗi lần Phó Tích Niên tham gia thi đều rất vui vẻ, cậu là thật sự thích bắn cung, cũng thích chơi cùng với những người bạn này.

Nhà thi đấu ở Thâm Quyến rộng hơn một chút. Nhà thi đấu này mới xây dạo gần đây, hạng mục này Phó Cầm Huy cũng có đầu tư. Lục Hương đi tới cùng con trai, người chuyên môn tới xem thi đấu rất ít, phần lớn đều là người học thể thao.

Lục Hương vừa vào đã thu hút sự chú ý của không ít người, đều chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp như vậy còn thích xem thể thao. Ai cũng không nhịn được nhìn sang, Lục Hương còn vẫy vẫy cánh tay, người bên cạnh đều kinh hô nói:

"Đây chính là minh tinh nhỉ."

Tới phần thi bắn cung, thấy con trai chuẩn bị xong xuôi, đứng ở đó, thẳng tắp giống như cây con, Lục Hương hăng hái, toàn lực chú ý nhìn Phó Tích Niên. Mọi người đồng loạt bắn, rất khảo nghiệm tâm thái. Mỗi lần bắn đều sẽ có thắng lợi mang tính quyết định.

Con trai bình thường mềm mại, lúc đứng ở đây trầm tĩnh, giống như một ông cụ non. Phát đầu tiên, mười điểm. Ngay cả một số giáo viên thể dục ở ngoài tỉnh cũng đều quan tâm, lần lượt ghé tai nhau:

"Phó Tích Niên là một hạt giống tốt!"

Đổi chỗ, là tốp thứ nhất lên sân nhưng dường như những nhân tố này đều không ảnh hưởng tới cậu. Đứa trẻ này đứng ở đó, cho dù tạm thời dẫn trước, cũng không kiêu không hấp tấp, chỉ riêng phần tư thái này, cho dù là rất nhiều người lớn cũng không bì được.

Lại hỏi thăm huấn luyện viên Lộc, anh ta nói mới huấn luyện một năm đã có thể có thành tích như thế này, ai cũng coi như bảo bối.

Đợi cuộc thi kết thúc, Phó Tích Niên vui vẻ chạy tới, lần này cậu lại lấy được huy chương vàng. Từ sau khi bắt đầu tham gia thi đấu, chỉ cần là cậu tham gia, quả thực chính là một người chế bá. Lục Hương xoa đầu Phó Tích Niên: "Thật đỉnh."

Con trai treo huy chương lên người Lục Hương:

"Mẹ giữ giúp con!"

Đợi sau khi kết thúc, Phó Tích Niên tháo bịt tai của mình xuống, quay đầu nhìn về hướng Lục Hương vui vẻ vẫy tay, lại giống như đứa trẻ phù hợp độ tuổi của mình. Lục Hương cũng vẫy tay với cậu, huấn luyện viên bên cạnh không ngờ nói cả buổi như vậy, Lục Hương thế

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip